Nếu hỏi tôi rằng, giọng hát của Thu Phương bây giờ và ngày xưa khác biệt ra sao, tôi chẳng ngần ngại mà nói rằng, giọng Phương bây giờ mỏng hơn ngày xưa, và chất giọng cũng không còn đẹp như xưa. Nhưng bây giờ giọng hát ấy lại có một sức hút khác, đó là sự trải nghiệm… Đủ để mỗi lần Phương cất giọng, là những lời ca bỗng dưng tha thiết. Đối với một nghệ sĩ, sự trải nghiệm như chất keo dính với đời sống và tự nó thắp sáng cho con đường nghệ thuật. 

Bang-kieu
Thân nhau từ khi còn ở Việt Nam, trước kia tôi thấy một Thu Phương hừng hực sức sống của sự tươi mới và năng động. Bây giờ, tôi thấy một Thu Phương nội lực và đằm thắm. Hai con người đó, hai đoạn đời nghệ sĩ đó rất khó để mang ra so sánh là hơn hay kém. Nhưng với riêng mình, tôi thích Thu Phương của bây giờ hơn. Mỗi lần đi diễn chung, tôi vẫn ngồi nghe Phương hát, như một khán giả, như một người bình thường, và thấy mình cũng được chia sẻ.

Qua Mỹ, Phương được thử sức với nhiều thể loại nhạc hơn, khán giả của Phương rộng hơn so với khi ở Việt Nam. Có nhiều người bảo, cùng với Thu Phương, chúng tôi đã mang đến cho đời sống âm nhạc hải ngoại làn gió mới. Nhưng tôi không nghĩ vậy, bởi tôi cho rằng sự thay đổi đó do tính thời điểm, nên nếu không phải tôi và Phương thì cũng sẽ là người khác. Điều quan trọng là trải qua nhiều thử thách, bản thân mỗi chúng tôi đã vượt qua được chính mình để có thêm sự yêu thương của khán giả.

thu-phuong-20150302-1a

ôi và Phương, nhìn bên ngoài thì tưởng có nhiều điểm tương đồng, bởi cùng gặp khó khăn giống nhau khi chinh phục một vùng đất mới. Nhưng thực ra hai đứa có hai con đường khác nhau. Mà sự khác nhau trước hết là về giới. Bản thân cuộc sống của hai giới, sự đương đầu và chịu đựng ấy đã khác nhau. Những áp lực đời sống mà Phương từng phải trải qua, rồi cách Phương nỗ lực kinh khủng để làm lại mọi thứ, nếu không đủ mạnh, một người phụ nữ sẽ không cách nào gượng dậy. Bởi bản thân tôi là một người đàn ông, mà nhiều lúc còn thấy quá khó để đi qua những ngày tháng giông bão của mình. Nên tôi biết Phương đã nỗ lực hơn tôi gấp nhiều lần.

Nhìn Phương, tôi không thương mà xót xa. Bao nhiêu năm ở gần nhau, tôi luôn nhìn thấy Phương nỗ lực không ngừng, đối với những người xung quanh, Phương lúc nào cũng đầy tự trọng. Sự tự trọng ấy làm Phương gặp khó hơn trong đời sống. Một người phụ nữ có tài, có sắc, có tâm hồn như Phương, đáng lẽ phải được nhiều hơn, phải hạnh phúc hơn. 

Trong những bể dâu của mỗi đứa, chúng tôi chỉ có cách duy nhất là trò chuyện. Ngoài cảm giác yêu thương và xót Phương như một người bạn, tôi còn rất phục Phương. Phương chính xác là một chân dung mẫu mực về “tề gia nội trợ”, ra ngoài là người của công việc, nhưng về nhà là một người nội trợ xuất sắc. Phương luôn chăm lo cho chồng con rất tuyệt vời. 

Chúng tôi đã nói bao nhiêu câu chuyện, chắc mỗi đứa không còn nhớ nữa. Nhưng tôi chẳng bao giờ khuyên Phương điều gì cả. Bởi tôi hiểu, đời sống mỗi người là khác nhau, và tự mỗi người sẽ luôn phải cố gắng theo cách mà mình có thể. Tôi chỉ hy vọng Phương đạt được sự bình an trong đời sống. Bởi, sóng gió Phương trải qua, có lẽ là đã quá đủ cho sức chịu đựng của một đời người…

THỤC KHÔI

ĐẸP 194