Bạn sẽ làm gì khi ông bạn nối khố ở chung nhà, ngủ chung giường, xem chung tivi, hút chung cần sa, và cùng chia sẻ nỗi-sợ-sấm suốt hai mươi bảy năm nay, một ngày kia bỗng trở thành vật cản trong mối quan hệ của bạn với một hot girl đẹp không kém gì Mila Kunis (người phụ nữ sexy nhất của GQ năm 2011 và Esquire 2012). Một câu hỏi chẳng dễ trả lời! Càng khó khăn gấp bội với John Bennett, khi bạn của anh chàng là một con gấu bông tên là (dĩ nhiên rồi) Teddy!

1

Năm lên tám, cậu bé John tịnh không có một người bạn nào ngoài chú gấu bông. Đêm Giáng sinh, cậu bé đã nói ra một điều ước mà không biết rằng đúng lúc đó, một ngôi sao băng đang bay qua bầu trời Boston. Và hệ quả là, 27 năm sau, John (Mark Wahlberg) vẫn còn là một cậu-bé-ôm-gấu-bông dù đã ba mươi lăm tuổi; trong khi Teddy, tên thân mật là Ted (Seth MacFarlane lồng tiếng), đã biến thành một gã gấu già phóng đãng, nghiện ngập, và ăn nói tục tĩu. Sau ngần ấy năm, họ vẫn là đôi-bạn-sợ-sấm thuở nào. Có điều, cuộc sống của họ từ bốn năm nay đã có thêm Lori. Cô nhân viên của một công ty PR lớn không rõ ăn phải bùa ngải gì mà lại đem lòng yêu gã trai ham chơi lười làm, không có tiền đồ, suốt ngày chỉ tụ bạ xem tivi, hút xách và chém gió với một con gấu bông ác cảm với đàn bà Boston vì tội đã xấu lại còn chuyên giả vờ lên cơn cực khoái.

2

Bốn năm là một thời gian đủ dài để John cảm thấy đã đến lúc mình và Lori phải đi đến chung kết. Có điều, với Lori, muốn đủ tiêu chuẩn vào chung kết thì John phải là một người đàn ông độc lập, chín chắn và có trách nhiệm. Tóm lại là phải tống khứ con gấu bất hảo kia đi. Và, vô số chuyện khó lường đã xảy ra, khi John quyết định yêu cầu Ted “ra riêng”…

Sau hơn chục năm làm hoạt hình, trong lần đầu tiên ra mắt làng điện ảnh, Seth MacFarlane đã gây ấn tượng phải nói là rất mạnh. “Ted” có năm điểm ăn tiền. Thứ nhất là một ý tưởng kỳ quái – so với “Paul” (cũng của một anh chàng tên Seth, Seth Rogen) rõ ràng phim này dị hơn, bởi giữa một gã alien chửi bậy nhem nhẻm với một con gấu bông chơi trò “fivesome”, chắc chắn khán giả sẽ nhướng mày trước cốt truyện thứ hai. Thứ hai là lời thoại hài hước một cách duyên dáng, rất tục mà lại không sống sượng, với nhiều chi tiết liên hệ đến văn hóa đại chúng đương đại khiến người xem không nhịn nổi tiếng cười khoái trá (Ở “Ted”, khán giả sẽ có dịp nghe giọng nói trầm ấm của Giáo sư Xavier của series “X-men” trong vai người dẫn chuyện, được biết chi tiết về chuyện tình một đêm của Ted với một nữ ca sĩ nhạc jazz nổi tiếng, được gặp chồng cũ của  Scarlett Johansson trong một vai diễn làm tất cả phải ngỡ ngàng. Và đặc biệt, fan hâm mộ của “Twilight” sẽ có cơ hội tìm hiểu về tuổi thơ bất hạnh của “người sói” Taylor Lautner.)

Thứ ba là câu chuyện đánh trúng tâm lý khán giả, cả nam lẫn nữ. Nam giới đồng cảm với John bao nhiêu về nỗi giằng xé tội nghiệp giữa một bên là chiến hữu còn bên kia là người yêu, thì phụ nữ cũng chia sẻ bấy nhiêu với Lori về nỗi chán nản trước thói chơi bời nhậu nhẹt của bọn đàn ông hôi hám. Thứ tư là nhạc phim khá quyến rũ của Walter Murphy cộng với giọng hát ngọt ngào sóng sánh của Norah Jones trong ca khúc chủ đề, “Everybody Needs a Best Friend”. Và cuối cùng là… (nhạc nền hoành tráng) Mila Kunis trong vai Lori. Đây chính là những lý do đã giúp “Ted” vượt mặt “The Hangover” để thành phim hài dành cho người lớn (R-rated) có doanh thu cao nhất mọi thời đại (doanh thu toàn cầu vượt 500 triệu USD so với mức kinh phí chỉ 50 triệu USD). Cũng cần nói thêm rằng, xét một cách công bằng Mark Wahlberg diễn không hề tệ. Chỉ có điều khuôn mặt và ngoại hình quá cơ bắp của anh không thật sự phù hợp với phim hài lãng mạn. Đó là chưa kể việc hào quang của bộ phim hoàn toàn dồn vào Teddy Bear, người đã quen thuộc với vị thế ngôi sao showbiz từ hồi bé tí, càng khiến vai diễn của Mark bị lu mờ.

4

Mặc dù vậy, có lẽ không ít đàn ông vẫn sẽ thấy bóng dáng mình ở John Bennett, dù hiếm ai gặp phải một tuổi thơ cô độc như anh. Ở John, có một nỗi băn khoăn thường trực luôn dằn vặt nhiều đấng nam nhi: nên cố gắng phấn đấu, có chí tiến thủ, để “có danh gì với núi sông”? Hay nên là một người bình thường, sống cuộc đời vô lo vô nghĩ, túy lúy với đồng chí, lè phè cùng bạn bè? Ở tuổi 35, John có thể không phải là tấm gương của sự thành đạt, nhưng ai dám bảo những năm tháng đã qua của anh và Ted kém hạnh phúc hơn bất kỳ ai? Và, còn nữa, thành đạt làm gì khi rốt cục, người cua được gái xinh lại là anh John cả ngố chứ không phải gã Rex bố làm to? (Tất nhiên điều này chỉ có thể là trong phim Hollywood, nên câu hỏi trên thiết tưởng cũng không cần phải trả lời.) Chính thế nên bộ phim đã khép lại với những kết cục rất cụ thể cho từng nhân vật, trừ John. Anh và Lori sẽ ở bên nhau, chắc chắn rồi. Nhưng anh có thành đạt không, có thăng tiến không, có trở thành người đàn ông mẫu mực, kế tục ông sếp làm quản lý cửa hàng không thì không ai biết cả.

Một điều nữa, càng làm các chàng trai thấy nhân vật John vô cùng thân thuộc, là tiếng cười khanh khách của đứa trẻ trong anh. Trong mỗi người đàn ông luôn có một đứa trẻ. Đó vừa là khuyết điểm, nhưng cũng là may mắn của đàn ông. Đành rằng đứa trẻ trong John quậy phá hơi nhiều và hơi dai, nhưng liệu có mấy gã trai ba mươi mà chẳng ham chơi, chẳng thích nằm ườn xem tivi tán nhảm, chẳng bồi hồi khi được gặp thần tượng thời thơ ấu bằng xương bằng thịt? Và, hơn hết, có ai chẳng ước ao có một người bạn-thiết-trọn-đời như Ted? Ted của John không chỉ là một chú gấu bông biết nói, một cao thủ sử dụng cà rốt (thực ra là parsnip, một củ có họ với cà rốt) và ăn salad khoai tây trên bờ mông trần của em gái bán hàng tóc vàng nóng bỏng. Ted còn là hiện thân và hội tụ của tất cả những gì cánh đàn ông sẽ vĩnh viễn chẳng bao giờ tìm thấy được ở người yêu hay vợ của mình. Ted, chính là biểu tượng cho câu nói đã trở thành chân lý với không ít chàng trai: chỉ có đàn ông mới đem lại cho nhau hạnh phúc.

Thành công lớn của “Ted” phải kể đến công lớn của Seth MacFarlane, người vừa là đạo diễn, biên kịch và lồng tiếng cho chú gấu bông Ted trong bộ phim này. Lần đầu mới xuất hiện đã đại thắng trên màn ảnh lớn khiến nhiều khán giả tò mò về xuất xứ của anh chàng đa tài sinh năm 1973 này. Thực ra Seth MacFarlane đã quen thuộc với khán giả màn ảnh nhỏ qua 3 series phim hoạt hình rất thành công hơn 10 năm qua ở Mỹ là “Family Guy” (từ 1999 đến nay); “The Cleveland Show”(từ 2009) và “American Dad” (từ 2005). Sau thành công của Ted, Seth MacFarlane còn được Viện Hàn Lâm Khoa học và Điện ảnh Hoa Kỳ mời anh làm người dẫn chương trình cho mùa giải Oscar 2013. 

NHAM HOA

TTVH & ĐÀN ÔNG 12/2012