Với hầu hết đám đàn ông từng được sống bao cấp ở đô thị, bởi ở nông thôn thỉnh thoảng có đứa không có, thì mùa hè của năm học phổ thông cuối cùng quả là một mùa đáng kể

NVHa

Mùa hạ khó quên đấy có nhiều thứ đỏ rực. Mặt trời đương nhiên. Hoa phượng đương nhiên. Nhưng kỳ bí sẫm đỏ nhất là những khát khao nhiệt huyết. Bọn con trai túm năm tụm ba ở góc khuất cổng trường, chuyền nhau điếu thuốc lá đầu tiên hút trộm. Trừ một vài đứa quá lẻo khoẻo dậy thì muộn, thì cho dù có đói ăn, tất cả đều đã lún phún râu, đều đã sần sùi trứng cá. Thậm chí có những đứa khỏe sớm, thỉnh thoảng đã biết loay hoay khoái trá tự thầm kín nghịch ngợm mình. Người xưa bảo, mùa xuân sinh sôi mùa hạ trưởng thành (xuân sinh hạ trưởng) quả thật chẳng sai. Chỉ có mùa hè, đặc biệt là những mùa hè chói nắng khắc nghiệt miền Bắc, mới làm những thằng con trai non nớt phổng phao ửng chín để thành một thứ đàn ông Việt đích thực.

Nói chung, bất cứ thằng con trai nào muốn thành đàn ông, thường cũng phải lãng mạn biết yêu rồi đau đớn biết khóc. Và để giúp cho có được một thứ ái tình tơ non cũng như những giọt lệ sơ khai trong trẻo ấy, thì không có gì tốt bằng các cuộc biệt ly. May thay, ở cái mùa hè cuối cấp thì luôn tràn đầy những buổi chia tay. Cả trường, trừ vài đứa hiếm hoi trôi chảy được đi du học nước ngoài, thì riêng từng lớp luôn có dăm ba đứa phải theo bố mẹ chuyển công tác nơi xa. Còn đông nhất là những thằng thi trượt đại học, khoảng chừng tuần nữa lên đường làm nghĩa vụ quân sự. Trời Hà Nội bắt đầu nhiều giông, liên tục những cơn mưa rào và cả lớp liên miên liên hoan. Quanh hồ Tây, hồ Bẩy Mẫu rồi núi Nùng Bách Thảo, hầu như chỗ nào cũng ngập đầy lộc ngộc bọn học sinh tốt nghiệp cấp 3 quần xanh áo trắng. Bọn nó trải báo cũ thành mâm, tú ụ những là táo là mận là khoai lang luộc. Kinh hoàng sang trọng thì có thêm túi kẹo Hữu Nghị, thương hiệu ẩm thực lừng danh mậu dịch của một thời đói khát tần tảo.

Tất nhiên, buổi liên hoan hoành tráng đáng nhớ vẫn là hôm tổ chức ở nhà con lớp phó phụ trách học tập. Con lớp phó mặt tròn tết tóc đuôi sam, thi thừa điểm đi học Liên Xô nên bố nó, vụ trưởng một vụ vớ vẩn, đột xuất thăng hoa tổ chức ăn mặn tại nhà. Mẹ nó là cửa hàng trưởng cửa hàng thực phẩm nấu miến gà, thịt vừa phải thôi nhưng nhiều mộc nhĩ thoang thoảng có mùi nấm hương. Cả lớp bẽn lẽn đun đẩy nhau ngồi trong căn hộ mênh mông tới 36 thước vuông ở khu tập thể Trung Tự. Vì ông bà đang còn ở quê nên con lớp phó được phép rộng tay mời đông. Bọn con gái tíu tít bê ra một đĩa thịt lợn luộc, hai đĩa to đậu phụ một trần một tẩm hành. Chính giữa mặt bàn sa lông véc ni vàng khè gỗ thông sứt sẹo là hoang đường cả một đĩa tướng nem rán. Nước chanh pha nồi nhôm to, có đá lấy từ tủ lạnh “xa ra tốp” đang chạy rung bần bật mà bố nó trong một chuyến công cán Liên Xô đã tích góp mua được. Tan bữa, con lớp phó tiễn bạn xuống cầu thang tầng một. Qua khúc quanh nhờ nhờ ánh điện, chợt nó bật nức nở. Rồi như không kìm được nữa, nó tiến lại gần cầm tay cái thằng ngồi cùng bàn sáng mai đi bộ đội. Trời ạ, hóa ra chúng nó yêu nhau. Thằng này có bố mẹ là công nhân mất sức bán nước chè chén ngay sát cổng trường, sức học thì cực kỳ chán. Cái đáng nhớ nhất ở nó là cặp lông mi cong veo luôn sẫm một cái nhìn rười rượi buồn. Rồi đây, ba mươi năm nữa họp lại lớp cũ, mắt nó vẫn buồn như thế. Tối mùa hè hôm ấy, thằng đó khóc không to, đầu chúi vào hai bàn tay đang vịn thành lan can cầu thang làm bằng sắt gỉ, chỉ thấy vai run run. Bọn cùng lớp bỗng thành người lớn, định để hai đứa đứng với nhau thì mẹ con lớp phó giả lả đi xuống gọi nó lên. Bà ta ghét cay ghét đắng cái thằng kia. Con bà xinh xắn tiểu thư học giỏi nhất trường, làm gì có chuyện cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga. Cả bọn lí nhí chào, tan nhanh. Đưa mấy bạn nữ về rồi, cả lũ con trai cùng lớp gom tiền rủ thằng đang yêu kia ra ga Hàng Cỏ ngồi uống rượu đêm. Tối hè muộn, quanh ga oi nồng đủ các thành phần bất hảo du côn du thủ du thực. Cả lũ có biết gì đâu, vừa say vừa hùng hổ hát. Đã có vài ánh mắt ngưa ngứa khó chịu nhìn bọn trẻ. Ơn Chúa, cũng chẳng có chuyện gì, vì cuối cùng bọn trẻ loạng choạng ôm nhau sụt sùi lã chã. Lưu manh Hà Nội tuy mất dạy, nhưng chưa thấy ai đi bắt nạt những thằng bé đang yêu chân thành ngồi khóc.

Mùa hè của năm ấy còn là mùa dâng tràn rưng rưng những dòng lưu bút. Đa phần là của bọn con gái. Những quyển sổ bọc bìa họa báo Trung Quốc xanh đỏ, ép đầy hoa lá khô. Ở lớp 10D có con bé Thu Hương ngu ngơ là hoa khôi trường, nhiều thằng thầm yêu nó lắm, nên cuốn lưu bút của nó cầu kỳ đẹp vô chừng. Nó dán ảnh diễn viên Đây a nốp (một kiểu đẹp giai như Chánh Tín sau này) lên trang đầu. Tiếp những trang sau là chi chít những văn những thơ mập mờ, làm đứa đọc tưởng là sáng tác riêng tặng. Bài “Thời hoa đỏ” của Thanh Tùng được chép trộm nhiều nhất. “Mỗi mùa hoa đỏ về. Hoa như mưa rơi rơi. Cánh mỏng manh tan tác đỏ tươi. Như máu ứa một thời trai trẻ”. Dòng cuối trước chữ ký thường nắn nót là “Đêm hè mất ngủ nhớ H…quá”. Kẻ viết bài này bị con Hương đưa sổ gần như cuối cùng, cú thế. Tìm mãi mới được một câu của Bích Khê thâm hiểm đề tặng “Nàng là Hương hay nhan sắc lên hương”. Hoa khôi mở đọc, má ửng đỏ, nhìn lại vẻ như thầm cảm ơn. Chúa ơi, nó tưởng người ta nịnh nó. Câu thơ ấy thực ra tả cảnh một thiếu nữ cởi truồng mà câu trên là “Nàng là tuyết hay da nàng điểm tuyết”. Thi ca hình như có ma thật, mỗi lời là mỗi vẫn vào số phận. Về sau cô bạn xinh đẹp đấy, có một đoạn dài lương thiện hành nghề người mẫu nuy cho mấy họa sĩ bán tranh đắt.

Đã không biết bao năm đã trôi, nhưng cái mùa hè đỏ lửa hồn nhiên ấy vẫn luôn rừng rực thiêu đốt ký ức.

NGUYỄN VIỆT HÀ

TTVH & ĐÀN ÔNG 5/2014

Related Posts

Anal