Đấy là cái cách mà bây giờ bọn “teen” cuối cấp phổ thông gọi mấy thằng bạn trai có khí chất hơi “eo éo” một tí. Mấy thằng bé này thích chơi với bạn nữ, khi trốn tiết đánh bài “tá lả” chẳng hạn, lúc “chốt hạ” xuống cây độc thường kèm theo câu “cho biết sự lợi hại của bản cô nương nhé”.

NVHa

Rồi mấy thằng bé đó lớn lên. Chúng thích học múa, thích hát cải lương. Hoặc nếu quá to cao xinh trai, đa phần bọn chúng sẽ thành những nam người mẫu. Phần đông bọn chúng đều thích mặc những bộ đồ lóng la lóng lánh. Rồi chúng tiếp tục lớn lên nữa. Vẫn chơi với các bạn gái, nhưng hoàn toàn chỉ là trong sáng bạn bè thôi. Còn đâu chỗ sâu thẳm tận cùng của trái tim, hình như chúng chỉ chân thành rung động trước những người cùng giới. Và bất hạnh thay, cho đến tận ngày nay, những thằng bé “óng ánh” này vẫn bị cái đám đông có bọn đàn ông dung tục tự hào giọng ồm ồm lẫn với bọn đàn bà thuần túy giả dối giọng thánh thót ra sức ghét.

Có lẽ vì thế mà có một dạo, cũng chưa hẳn lâu lắm, người ta luôn luôn tỏ ra thương cảm khi phải nhắc đến những đàn ông yêu đàn ông. Đại loại, “à, mệt nhỉ, lại là người đồng tính à”. Tất nhiên, đây là cách gọi mang vẻ chính thức trên sách báo hay trên những diễn đàn nghiên cứu tâm lý tỏ ra khoa học. Còn ở vỉa hè Hà Nội thì dân dã thường gọn lỏn gọi, “ái nam ái nữ” hoặc “đồng cô”. Trước những cụm từ định danh này, bọn đanh đá thị dân hay thêm chữ “thằng”. Chẳng hẳn là miệt thị, chẳng hẳn là khinh khi, nó chỉ là thói quen một thời vô tư của khẩu ngữ khi người ta vừa ngây thơ vừa mỏi mệt khi phải trực diện đương đầu với man rợ chiến tranh. Làm gì có “ông” hay “ngài”, chỉ có “thằng Giôn Sơn” “thằng Ních Sơn”. Mà chữ “thằng” cũng không hề quá quắt như cách hiểu của trắng trợn hậu chiến bây giờ. Nó là thứ hồn nhiên văn hóa rất miền Bắc xã hội chủ nghĩa. Phải thật trong trắng thấm đẫm nó thì một thần đồng thi sĩ mới có thể viết được hai câu thơ đáng kể là đáng yêu. “Ngu xuẩn nhất nhì. Là tổng thống Mỹ”. (Tập thơ Góc sân và khoảng trời).

Ở cái hồi mà tuyệt nhiên chưa có phim ứa nước mắt “Brokeback Mountain”, tuyệt nhiên chưa có công khai những bộ ảnh hồng hồng kiểu như “The Pink choice” thì chuyện đàn ông yêu đàn ông là tuyệt đối tù mù khó hiểu chun chút nhuốm mầu bệnh hoạn. Người ngoài chẳng biết đằng nào mà chia sẻ, còn người trong thì giấu biệt. Tuy thế, loanh quanh vài ba phố cổ kề nhau chắc chắn sẽ có một “đàn ông óng ánh”. Bọn họ thường thẩn thơ một hoặc hai mình, ngồi góc quán cà phê vắng cô đơn hút thuốc. Nếu miễn cưỡng phải so với đàn ông dở hơi thì mật độ đàn ông đồng tính ít hơn hẳn. Bởi đàn ông dở hơi thì cũng giống như người đẹp, thời bao cấp Hà Nội sẵn lắm, phố nào cũng có vài ba. Thường cứ sát một nhà có giai nhân, là lại xen vào đấy một ông “chập cheng”. Và để tương xứng với những sắc đẹp đoan trang cực kỳ “Hoàn Kiếm” ấy, chất lượng đàn ông dở hơi thuộc thời “tem phiếu” lúc nào cũng trên cả tuyệt vời. Hầu như chẳng có ai bị điên vì tiền cả, lại càng hiếm những kẻ điên vì danh, tất tật đều thê thảm lụy vì tình. Trên một mặt bằng thuần hậu tử tế như vậy, những anh chàng “ai ái” dạo đó, đương nhiên cũng chưa “gay” dữ dội như theo mốt bây giờ.

Nói chung, bọn họ ăn mặc khá lòe loẹt. Má đánh ít phấn, môi bôi tí son, dịu dàng với những sơ mi có “chiếp ly” ngực, những quần bó mông, cho dù người ngợm trước sau phẳng gí. Trên khuôn mặt hiền lành phảng phất nét nhẫn nhịn cay đắng là cặp kính râm thật to. Chịu, không biết ánh nhìn của họ như thế nào, nhưng có lẽ là buồn bã. Nếu được ăn được học, đa phần bọn họ đều giỏi ngoại ngữ, tiếng Nga tiếng Pháp nói veo véo. Còn nếu không trường lớp thì họ rất thích đi theo các bà hầu đồng. Bọn họ hoạt bát khấn khứa, câu chữ bài bản nhịp nhàng vần điệu, văn chương ở mức độ nào đó không hề thua những nhà thơ có thẻ hội viên hội Nhà Văn chuyên nghiệp. 

Ở giữa phố Nhà Chung nổi tiếng có Phương “đồng cô”. Phương “lặn lội thân cò” đảm đang ở rể nuôi cả bầy vợ con, có một dạo loay hoay a dua theo phong trào nuôi chó Nhật. Trong khi vợ sòn sòn đẻ con gái thì chó toàn ra chó đực. Phương xuất xứ bán giò chả rong ngon cực kỳ, thúng cắp nách hoặc đội đầu, dáng đi tần tảo lẳng lơ đánh mông, đám chân dài ngày nay học theo còn khướt. Về sau anh ta bán bún mọc ở ngõ Tô Tịch, người ăn chen nhau thiếu điều xô đổ gánh. Phương tay dẻo chan nước dùng, vất vả vừa mắng ôsin vừa mắng vợ tiện mồm mắng luôn khách. Thường cứ chửi yêu ai là lại “boa” thêm một môi mọc thả, ngon khủng khiếp. Kẻ viết bài này vì ở cùng phố, nên không những chen ngang không bị Phương “nhìn đểu” mà còn được ăn bát đặc biệt có thịt gà lưng dày dặn cắt bằng kéo. Hơn nữa, có lẽ anh ta nhớ đôi lần trót nhờ đèo ra chỗ dọn hàng. Hình như đàn ông đã “óng ánh” thì đều đậm đà tình nghĩa đảm đang lương thiện. Quán bún thượng thặng của Phương hôm nay mất rồi. Anh ta đem cả gia đình đi đâu xa khuất khúc. Nhiều buổi chiều đi ngang cái vỉa hè giờ đây lổn nhổn đủ mọi loại tạp nham quà rong của đám vụng về ngoại tỉnh, mồm miệng bỗng cồn cào chan chứa nỗi nhớ về bát bún trong vắt cầu kỳ thơm mùi nấm hương. Ẩm thực tinh tế cũ kỹ của người Hà Nội càng ngày càng hao hụt.

Thế là phố cổ đã thêm một khoảng trống. 

NGUYỄN VIỆT HÀ

TTVH & ĐÀN ÔNG 05/2013

Related Posts