Nói về chạy bộ, có lẽ không thể không trích dẫn Haruki Murakami, với cuốn tiểu luận tuyệt vời của ông: “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ”. Ông viết: “Đích của cuộc đua chỉ là một cái mốc tạm thời không có ý nghĩa gì nhiều. Cũng hệt như đời sống của chúng ta. Chẳng phải vì có một cái kết thúc mà tồn tại là có ý nghĩa”. Hoặc “Hầu hết những người thích chạy bộ không phải vì họ muốn sống lâu hơn, mà vì họ muốn sống trọn vẹn”.

Ba nhân vật trang bìa và của 12 trang Features trên số này hình như cũng lấy cảm hứng từ Murakami cho giải Việt dã TPHCM lần đầu tiên mang tên “HCMC Run 2013”. Ở đó, Tăng Thanh Hà muốn tìm một nhịp điệu sống phù hợp cho nhiều người cũng như cho một thành phố trẻ trung, năng động như cô đang sống. Ở đó cô muốn một cuộc chơi mà người ta sẽ không nhìn nhau qua một chiếc đồng hồ hay túi xách đắt tiền mà là nhìn cách người đó vượt lên khỏi chính mình. Bởi vì với cuộc chơi này, ai cũng sẽ về đích, ai cũng là người chiến thắng, dù sớm hay muộn…

Copy of _MG_4929

TĂNG THANH HÀ – SAU MỸ NHÂN KẾ LÀ…ĐƯỜNG ĐUA

“Tôi muốn một cuộc chơi mà ở đó, người ta sẽ không nhìn nhau qua một chiếc đồng hồ hay giỏ xách mà là nhìn vào thành tích của nhau và cách người đó vượt lên khỏi chính mình. Bởi ở đây, ai cũng là người chiến thắng. Và chiến thắng đáng kể nhất là chiến thắng bản thân mình” – Tăng Thanh Hà nói về nơi mà cô tươi tắn đứng đợi mọi người: Cuối đường chạy.

By: THƯ QUỲNH

“TỪ BỎ” LÀ MỘT TỪ QUÁ NẶNG VỚI TÔI

_MG_4818_

Thực sự là tôi hơi bị bất ngờ khi chị lại chọn lĩnh vực thể thao và môn chạy bộ để “làm lễ chào sân” cho công ty của mình – nơi Tăng Thanh Hà xuất hiện giản dị trong chiếc áo phông mang dòng chữ “HCMC Run 2013” (Giải Việt dã TP.HCM). Vì sao lại không phải là một hoạt động giải trí – nơi chị có thể gây sức hút với hình ảnh duyên dáng và phong cách thời trang cuốn hút của mình?

Phải thú thực là chính bản thân tôi cũng từng thiếu mặn mà với môn thể thao này cho đến khi tôi được chứng kiến niềm say mê của anh Phillip Nguyễn – người đã lập ra những CLB dành cho những người ưa thích chạy bộ tại TP.HCM và Philippines, trùng với thời điểm tôi đang suy nghĩ về một dự án vì cộng đồng tặng cho thành phố. Và tôi nhận ra rằng: Đó có thể là một nhịp điệu sống phù hợp với nhiều người, cũng như một thành phố trẻ trung, năng động như nơi tôi đang sống (mà cho đến nay, vẫn chưa có một giải việt dã nào).

Sở dĩ tôi chọn chạy bộ, mà không phải một môn thể thao có tính đối kháng nào vì tôi muốn một cuộc chơi mà trong đó, người chơi được hoàn toàn thoải mái: không tốn tiền, không tốn công, không đòi hỏi kỹ thuật cao, để lứa tuổi nào, mức sống nào, thành phần nào trong xã hội cũng có thể tham gia. Thậm chí, người ta hoàn toàn có thể chạy một mình và thi với chính mình, bởi chiến thắng bản thân bao giờ cũng là chiến thắng khó khăn và quan trọng nhất. Tôi muốn một cuộc chơi mà ở đó, người ta sẽ không nhìn nhau qua một chiếc đồng hồ hay giỏ xách mà là nhìn vào thành tích của nhau và cách người đó vượt lên khỏi chính mình. Bởi ở đây, ai cũng về đích, ai cũng là người chiến thắng, dù sớm hay muộn…

Không ít phong trào ở ta lúc khởi động thì rất rầm rộ nhưng về sau lại xẹp như bong bóng xà phòng chỉ vì những yếu tố hấp dẫn ban đầu không còn nữa. Chị có lo rằng phong trào chạy bộ do công ty chị khởi xướng này cũng khó mà duy trì sức hút khi người ta đến đó chỉ bởi có Tăng Thanh Hà đứng đợi cuối đường đua?

Điều đó là có thể! Và ngay cả mọi người đến vì tôi thì cũng tốt thôi, vì mỗi người hoàn toàn đều có thể có những động lực nào đó, dù lớn, dù nhỏ cho riêng mình. Miễn sao tất cả cùng được vui và sau đó, họ sẽ tìm thấy những động lực khác ý nghĩa hơn và thiết thực hơn trên đường đua mà họ đã trót “phải lòng”.

Kể cũng “thiếu công bằng” nhỉ: Xui mọi người vào đường đua, còn mình thì… lẳng lặng rời “đường đua”, kể từ sau “Mỹ nhân kế”?

Ồ, thì hồi giờ thỉnh thoảng tôi cũng vẫn có những khoảng tạm thời “im hơi lặng tiếng” thế mà – những khoảng lặng cần thiết cho mình trên con đường nghệ thuật mà dù gì, tôi cũng sẽ không bao giờ từ bỏ. Dù gì thì tôi vẫn còn những “kênh” khác để được gặp lại khán giả kia mà, trước khi tôi quay lại với nghệ thuật…

Chị có chắc là chị sẽ quay lại không, hay guồng quay mới mà trong đó chị là người đứng mũi chịu sào rồi sẽ cuốn chị đi?

Tôi đâu có biết! Đến đâu biết đến đó vậy! Chỉ biết rằng nếu thực sự là đam mê thì sẽ không từ bỏ được. “Từ bỏ” là một từ quá nặng với tôi, nên tôi muốn chọn từ “tạm ngưng”.

“TRỜI ƠI SAO MỌI NGƯỜI GIỎI QUÁ VẬY ?”

_MG_4946

Nhịp sống và những mối quan tâm của chị có thay đổi nhiều không, so với trước?

Nếu trước đây là 4: gia đình, tình yêu, công việc, bạn bè thì giờ là 3, vì “gia đình” và “tình yêu” lúc này đã là 1. Và thứ tự của các “hạng mục” cũng có thay đổi một chút xíu. Còn nhịp sống thì gần như không thay đổi vì những thói quen sinh hoạt ngày trước vẫn được duy trì: trước khi đi ngủ sẽ ghi vào sổ tay những việc cần làm trong ngày mai. Và từng ngày trôi qua hầu hết là những việc mình biết trước sẽ làm, ít nhất là vào ngày sau đó. Còn những lúc rảnh rỗi, thì sẽ nghĩ đến những việc mà thường ra, mình rất dễ lãng quên. Chẳng hạn như rủ người thân cùng làm một album ảnh gia đình, sắp xếp chúng theo trình tự thời gian, hay đơn giản là ngồi ngắm lại những bức ảnh cũ… Nói chung là tôi cảm thấy rất “enjoy” cuộc sống hiện tại và luôn có thể tìm thấy niềm vui trong những trong những điều nhỏ nhặt nhất: những bữa cơm gia đình check mail để mở đầu một ngày mới, dẫn cháu đi chơi nguyên một ngày, hẹn bạn bè đi ăn trưa, tán gẫu, hay gặp những em bé, cụ già, những người bạn mới quen trên đường chạy…

Điều viên mãn nhất thì lại chưa thấy chị nhắc đến! Gần như rất dễ bị rơi vào “tự kỷ” mỗi khi nhìn vào cuộc sống đầy màu hồng ấy của chị. Những niềm vui bé nhỏ kể trên, phải chăng chỉ là cách chị khiêm nhường để gần gũi mọi người hơn?

Trái lại, hoàn toàn là những chia sẻ rất thật lòng. Không có cuộc sống nào thật sự là màu hồng nếu con người ta thiếu đi những niềm vui bé nhỏ nhưng vô cùng ấm áp đó. Chị có tin là đôi lúc tôi vẫn cảm thấy thèm một cuộc sống như của anh trai tôi không? Anh có một công việc rất bình thường, một mức sống cũng rất bình thường, nhưng lúc nào cũng thấy anh yêu đời hết sức: hàng ngày vui vẻ đưa đón vợ đi làm, về nhà xắn tay áo cùng vợ chăm con và tận đến giờ, vẫn không quên chăm sóc em gái. Sinh nhật tôi năm kia, hai anh chị còn mang trọn bộ “Bảy viên ngọc rồng” (được bày trong phòng làm việc – PV) – bộ truyện tôi từng nhịn ăn sáng để mua hàng tuần mà vẫn chưa có được trọn bộ. Cái mơ ước bé nhỏ ấy, có lần tôi buột miệng nói chơi từ nhiều năm trước, vậy mà không hiểu sao tận tới giờ anh vẫn nhớ và đi lùng mua bằng được. Mình cảm thấy hạnh phúc, thì mình sẽ được hạnh phúc, đôi khi chỉ cần bằng những niềm vui nho nhỏ mang tặng cho những người mình yêu mến, thế thôi…

Vậy mà cũng có nghi ngại rằng: Biết đâu Tăng Thanh Hà chẳng… sướng như mọi người tưởng. Rằng: “Công cuộc làm dâu” một gia đình “danh gia vọng tộc” biết đâu cũng là một cuộc đua “việt dã” mệt mỏi không chừng, vì quá nhiều áp lực?

Trời ơi sao cái gì mọi người cũng biết, mọi người giỏi quá vậy! (cười)Tiếc là, tôi lại không hay sống cho những điều “biết đâu rằng”, “có lẽ là”… ấy của mọi người mà nhất thiết, phải là những gì do chính tôi cảm thấy, quan tâm. Tôi hạnh phúc hay không, chỉ cần mình tôi biết là đủ. Thực ra, tôi sống đơn giản hơn mọi người tưởng và hạnh phúc gia đình, đôi khi cũng giản dị hơn chúng ta tưởng, để mà chúng ta phải bận tâm quá nhiều đến chuyện của người khác cũng như của chính mình…

 

 

PHILLIP NGUYỄN – “BẤT KỲ CÁI ĐẸP NÀO DO THỂ THAO MANG LẠI CŨNG ĐỀU QUYẾN RŨ”

“Tự tin là sự sexy. Sexy là tự tin. Và thể thao cho bạn điều đó” – Phillip Nguyễn, chàng doanh nhân trẻ rất dễ mê hoặc phụ nữ và là Đại sứ hình ảnh cho HCMC Run 2013, nói.

By: NGUYÊN QUÂN

_MG_4758

Điều gì đã khiến anh nhận lời đồng hành cùng dự án này, ngoài mối quan hệ chị dâu – em chồng với Tăng Thanh Hà?

Chạy bộ là môn thể thao yêu thích hàng đầu của tôi. Đó mới là lý do quan trọng nhất. Ở nhiều nước phát triển và ngay cả nhiều nước láng giềng của Việt Nam, phong trào chạy bộ rất phổ biến. Tại Philippines, theo như tôi biết, hàng năm có tới hơn 50 cuộc thi chạy bộ và bản thân tôi cũng thường tham gia những cuộc thi đó. Tôi thậm chí còn thành lập những CLB dành cho những người yêu thích môn chạy bộ để kết nối những người bạn cùng sở thích. Tiếc rằng phong trào này lại chưa phổ biến tại TP.HCM. Chính vì vậy, sáng kiến này đã đến vào lúc mà chúng tôi đang muốn xây dựng một dự án dành cho cộng đồng. Nhân đây, cũng xin tiết lộ là sang năm sau, công ty của tôi cũng sẽ tổ chức 6 giải chạy bộ để phong trào này thực sự được nhân rộng hơn.

Một người trông mạnh mẽ như anh mà lại ưa thích một môn thể thao ít tính đối kháng như môn chạy bộ sao?

Ít tính đối kháng không có nghĩa là dễ dàng chinh phục. Vì chiến thắng bản thân bao giờ cũng là chiến thắng khó khăn nhất. Một điều tôi yêu thích ở môn thể thao này nữa là những gì nó mang lại cho người chơi không thua kém bất kỳ một môn thể thao nào nhưng cái nó đòi hỏi ở họ lại không quá nhiều, để ai cũng có thể tham gia được.

Không ít người giàu đã dùng thể thao để phô trương sự giàu có của họ và cho rằng thế mới là đẳng cấp, hơn là vì yêu thích. Còn nhiều người nghèo thì nghĩ rằng, nội việc “chạy ăn từng bữa toát mồ hôi” của họ cũng đã là một… “môn thể thao” rồi! Anh nghĩ sao?
Đó cũng là lý do để chúng tôi lựa chọn môn chạy bộ, nơi ranh giới giàu – nghèo sẽ bị xóa nhòa và không đủ sức ngăn cản bất kỳ ai muốn đến với cuộc chơi. Một lối sống lành mạnh là thông điệp mà chúng tôi muốn dùng để kết nối mọi người. Đừng quên là (vừa nói vừa giơ 2 tờ tiền 200 ngàn và 500 ngàn ra minh họa), trong tờ 500 ngàn này cũng có một phần của tờ 200 ngàn và như vậy, dù bạn là tờ 200 hay 500 ngàn thì bạn cũng có giá trị riêng của bạn. Mỗi người có thể đến với thể thao bằng những động lực và mục đích khác nhau, tùy vào sở thích và quan niệm sống của họ, điều đó tôi không quan tâm. Miễn sao bất kỳ ai đến với thể thao cũng được thư giãn và cải thiện tốt hơn sức khỏe của mình.

Elton John từng nói: “Shopping là… “môn thể thao” yêu thích của tôi”, định nghĩa này có vẻ phù hợp với công việc kinh doanh đồ hiệu của gia đình anh đấy nhỉ?

Quả thực là tôi hơi sốc khi nghe định nghĩa này vì nó hơi khác với quan niệm của tôi về thể thao cũng như quan niệm của tôi về cách thụ hưởng hạnh phúc. Tuy nhiên tôi không bình luận đúng sai ở đây vì không ngoại trừ đó chỉ là một câu nói đùa trong một văn cảnh cụ thể nào đấy. Mỗi người hoàn toàn có một cách hưởng thụ hạnh phúc khác nhau từ những đồng tiền mình kiếm được. Cũng giống như khi chúng ta ngồi trước một ly nước, có người uống luôn một hơi, nhưng cũng có người nhấp từng ngụm một. Chẳng ai đúng ai sai ở đây hết, mà đôi khi, chỉ đơn giản là vì thói quen.

Người Việt có câu “Phú quý sinh lễ nghĩa”. Chạy bộ, cứ cho là một môn thể thao không tốn kém đi, nhưng trong một cuộc sống bề bộn lo toan, người ta sẽ rất dễ “bỏ quên” mình và quên luôn rằng: Có những sự lãng mạn… chẳng mất tiền. Anh sẽ nói gì với họ?
 Tôi chỉ muốn kể cho họ nghe rằng: Có những môn thể thao hấp dẫn đến nỗi có thể khiến rất nhiều người từ khắp nơi trên thế giới cùng bay về một điểm hẹn và điều thôi thúc họ là được mở lòng mình với thế giới bên ngoài và được gặp gỡ, kết nối với những người bạn mới nhưng như đã quen thân từ lâu vì có cùng sở thích. Trong một chừng mực nào đó, nếu như bạn có thể, hãy mở lòng và thả lỏng…!

_MG_4870_

Ý anh nói, thể thao cũng là một sự lãng mạn?

Yes, yes! (đứng dậy, làm thử động tác hít đất) Khi bạn khỏe mạnh, bạn sẽ có cảm giác mình có thể làm được tất cả. Riêng niềm tin đó cũng đã là một sự lãng mạn!

Và thể thao cũng là một cơ hội chính đáng để… sexy nữa, mà không lo bị “ném đá”?

(cười phá lên) Đúng vậy! Tự tin là sự sexy. Sexy là tự tin. Và thể thao cho bạn điều đó. Thể thao luôn khiến bạn sexy hơn trong một trạng thái tự tin nhất, an toàn nhất và cũng thoải mái nhất.

Vậy trong những gạch đầu dòng về người phụ nữ lý tưởng của anh liệu có dòng: “Biết chơi một môn thể thao nào đó” không?

Ồ, đó thậm chí là điều tôi chưa từng nghĩ đến! Mỗi người có quyền lựa chọn đam mê cho riêng mình và trong một chừng mực chia sẻ nào đó, cũng có thể truyền cảm hứng cho nhau.

Một cái đẹp “mình hạc xương mai” kiểu “nàng thơ” hay vẻ khỏe khoắn của những cô nàng vận bikini hai mảnh trên bãi biển thì thường dễ khiến anh mềm lòng hơn?

Với một người yêu thích thể thao như tôi thì bất kỳ cái đẹp nào do thể thao mang lại cũng đều quyến rũ cả. Từ những chuyển động chậm rãi của yoga hay bay bổng của môn trượt băng nghệ thuật đến những cử động khó khăn của môn cử tạ, tôi đều thấy đẹp. Nói chung, với tôi, vẻ đẹp thuyết phục nhất là sự thoải mái.

 

 

PHẠM ANH KHOA – SẼ CHẠY BỘ XUYÊN VIỆT

Nếu một lần ghé thăm căn nhà của Phạm Anh Khoa, bạn sẽ hiểu vì sao anh chàng này luôn tươi cười mỗi lần gặp gỡ. Với Khoa, mọi chuyện trong cuộc sống đều có thể giải quyết bằng nụ cười và chính thái độ tưng tửng của Khoa khiến người đối diện nghĩ mọi chuyện đâu nhất thiết phải nghĩ nhiều đến vậy. 

By: NGUYỄN HÀ

_MG_4742

CĂN NHÀ CỦA ÂM THANH

Với lời nhắn “Anh qua nhà tôi pha cà phê anh uống, không đâu ngon bằng cà phê tôi pha” – Khoa tự tin với lời mời gọi của mình và tự tin với cả chất lượng cà phê do anh mang từ chính quê hương Cam Ranh về đến mức “dám” treo biển 20k/1 ly trong phòng thu của mình. Quả thực, cà phê Khoa pha ngon thật. Căn phòng nhỏ thường được sử dụng như phòng ngủ phụ thì Khoa chiếm dụng làm phòng làm việc của riêng mình với hơn chục cây đàn guitar, một dàn máy nghe nhạc chất lượng cao và cơ man nào là đồ lỉnh kỉnh cùng với hai chiếc gối đệm vỏ đỗ… khá nữ tính. Thắc mắc về sự “lẫn lộn” này Khoa nói “vợ em mua đó, kệ đi, ngồi êm là được”. Và câu chuyện bắt đầu từ sự “êm” đó.

Khoa nói Khoa hạnh phúc với cuộc sống hiện nay. Có một người vợ đẹp luôn giúp đỡ anh trong chuyện công việc, bằng chứng là trong phòng làm việc của Khoa có một tấm bảng đen ghi chữ LỊCH LÀM VIỆC với thứ tự các ngày tháng trong tuần, điều gì đã làm xong và công việc nào còn dở dang. Khoa chỉ việc nhìn vào đó để thực hiện. Chạy tung tăng trong nhà là 2 đứa bé. Đứa lớn, con gái vừa bước sang tuổi thứ 6, chuẩn bị vào lớp một và đứa thứ hai, con trai, cũng đã 2 tuổi. Hình ảnh Phạm Anh Khoa ngồi đánh đàn guitar cho 2 “thiên thần” nghe thật đáng yêu và khi có khách đến nhà thì hai đứa chạy ra phòng bếp chơi với mẹ, nhường lại căn phòng làm việc để ba tiếp khách.

Khoa không nói nhiều về công việc, về dự án lớn này nọ, chỉ mở một bản nhạc nháp và nói “Anh nghe thử đi!”. Có hỏi thì cũng chỉ nói là sắp cho vào đĩa mới. Khoa cũng chẳng buồn hỏi khách xem nghe có được không, giai điệu ra làm sao, liệu có thành hit không (điều mà đa phần ca sĩ khác sẽ hỏi). Khoa nói, với Khoa âm nhạc là một điều anh làm trước hết vì bản thân yêu thích, hợp với con người chứ không chạy theo số đông để nhìn lại thấy mình không còn là mình nữa. Có lẽ cũng chính bởi lựa chọn đó mà Phạm Anh Khoa luôn đứng ở một góc riêng biệt trong showbiz đầy nhộn nhạo với giá trị không thay đổi nhiều từ hồi bắt đầu bước chân vào nghề của gần chục năm về trước. Sống trong một căn nhà với người vợ bận rộn trong bếp, con cái nô đùa vui vẻ trong căn phòng khác, tiếng nhạc phát ra khắp nơi như nơi Khoa đang sống thì thật chẳng còn gì đáng mong ước hơn.

GIẤC MƠ PHỔ CẬP HÓA CHẠY BỘ

Nếu yêu âm nhạc bao nhiêu thì Khoa cũng yêu thể thao bấy nhiêu. Bóng đá và chạy bộ là hai bộ môn Khoa yêu thích nhất. Mỗi tuần vài ba bữa, Khoa cùng bạn bè lập đội bóng đá tập: Em đá bóng cục tính lắm, đứa nào đá hỗn, đá láo là em quạu liền – Khoa cười và nói. Cũng nên nhớ rằng, năm học lớp 11, Phạm Anh Khoa đã là thành viên của đội tuyển trẻ bóng đá Khánh Hòa. Tham gia được 2 năm, Khoa từ bỏ giấc mơ chuyên nghiệp thể thao để đến với giấc mơ chuyên nghiệp âm nhạc. Nhưng, chuyện ham vận động cũng không vì thế mà mất đi.

_MG_4726

Với việc chạy bộ thì mọi chuyện có vẻ “dịu dàng” hơn, đơn giản có “ai chạy tranh chỗ của em đâu. Để duy trì thể lực thì mỗi ngày em chạy khoảng vài ba km, tuần chạy ít nhất 3 ngày. Còn đợt nào cần chuẩn bị thể lực tham gia giải thì sẽ tập luyện kỹ và nhiều hơn” – Khoa chia sẻ thêm rằng, anh thích cuốn sách “Tôi nói gì khi tôi nói về chạy bộ” của Haruki Murakami và khoảng thời gian chạy bộ mỗi ngày là lúc anh thấy thư thái nhất. Chẳng thế mà vừa rồi, Khoa có một đợt chạy từ Tp.HCM về Cam Ranh mất 9 ngày, sáng chạy 20km, chiều chạy 20 km. “Thực ra ước muốn của tôi là chạy xuyên Việt kia. Tháng 3 năm sau, tôi sẽ chạy tiếp từ Cam Ranh ra đến Đà Nẵng và năm sau nữa sẽ là từ Đà Nẵng ra phía Bắc, mỗi năm sẽ tăng chiều dài lên. Năm nay 360km, năm sau hơn 400km và cứ thế bao giờ ra đến Hà Nội thì thôi”.

Những ngày này, Khoa đẩy mạnh việc tập luyện để chuẩn bị cho giải chạy việt dã vượt cầu Phú Mỹ – HCMC Run – do Tăng Thanh Hà tổ chức. Khoa chia sẻ rằng, ngay khi nghe tin Hà tổ chức anh đã hào hứng tham gia ngay vì đó cũng là một trong những mong muốn của Khoa khi muốn phổ biến chạy bộ đến sâu và rộng hơn: Bạn bè đối tác làm việc với tôi xong toàn bị tôi “chuốc thuốc” để tham gia chạy bộ thôi. Sắp đủ số người để tự đăng ký và tự mở một giải chạy phong trào rồi đó anh” – Khoa típ mắt lại cười.

Ly cà phê cũng hết. Ấm trà cũng đã nguội. Khoa lại lôi đàn ra đánh và khách thì phải đi về. Tất nhiên, trước khi đi về, khách không quên “thanh toán” tiền cà phê vào một cái hũ xinh xinh dù chủ nhà ra sức ngăn cản: “Anh khùng quá, tôi giỡn thôi mà!”

Nghệ sĩ Việt nếu ai cũng hồn nhiên, hạnh phúc và chọn lối sống đơn giản như Khoa thì có lẽ đã không có quá nhiều chuyện thị phi xảy ra. Tất nhiên, đó là điều không thể. Chỉ là mơ ước vậy thôi!

Photo: TUẤN FR.

Stylist: NANCY D

Make-up: HUNG MAX, TU SHARK

TTVH & ĐÀN ÔNG 12/2013