2

Mưa ở đây, miền Nam, bao giờ cũng là những trận mưa thẳng, gắt; những vạt nước đâm xiên xuống mặt đất, mặt đường, mặt người không biết vị nể. Mưa ném từng vốc như những cơn cười vô duyên cớ, không đoán được, hoặc giả chỉ lũ trẻ mới đoán được và đồng cảm được: lũ trẻ ngửa mặt cười trong mưa, mưa là bạn chúng.

Khi nàng biến mất vào đường chân trời cùng với cơn mưa mùa hạ miền Nam gắt, thẳng, đau đớn, tôi không thể hiểu nàng cũng như chẳng thể hiểu cơn mưa. Tôi chỉ nhận biết và nhìn thấy được tim tôi vỡ vụn như thế nào trong cơn mưa ấy.

Bây giờ là tháng Mười Một, của những cơn mưa sau cùng. Tháng Sáu mưa khốc liệt hơn, hay chính mối tình vỡ ấy làm cho mọi thứ trở nên khốc liệt: gió, mưa, mặt người, bước chân, giọng nói, tiếng cười, những thứ đồ uống, âm nhạc, tất cả đã mất đi vẻ hiền hòa lẽ ra phải có, tất cả trở nên đanh ác vô duyên cớ, không đoán được và không kiềm chế được.

Tôi ghim một bức ảnh chụp nàng lên tường phòng. Đó là vào lúc nửa đêm và trời mưa sầm sập. Trong bầu không khí ẩm, tôi nhìn ngắm bức ảnh, lặng lẽ, nghe mưa điên dại bên ngoài, rồi tôi xé vụn bức ảnh. Đó cũng là lúc tôi xé toàn bộ những gì liên quan đến nàng. Mưa còn buông những tràng cười cho đến sáng hôm sau.

Cắt một cuộc tình thực ra không đau đớn đến vậy; vết thương làm ra bởi sự cắt một niềm tin, những kỷ vật, chờ đợi; bởi sự thất vọng mình không cảm hóa nổi một con người, không đưa nổi tình yêu đến nơi nó cần đến, không tạo nổi một bầu khí quyển trong lành cho tình yêu hít thở, mới là vết thương trầm trọng. Mưa thì vô tình như mặt đất, lúc nào cũng thế, chẳng xót thương ai, chẳng hận thù ai, cứ thế mà trút xuống. Những đứa trẻ đùa nghịch trong làn nước bẩn nhiệt đới hắt nước vào nhà tôi, không làm tôi giận dữ hay vui lên. Tôi như mặt đất, thế nào cũng được.

Khi nàng biến mất vào cơn mưa, vào đường chân trời mùa hạ đỏ ối, tôi ngước nhìn cầu vồng vắt lưng chừng những tòa cao ốc của thành phố, bị thôi thúc bởi ý định trèo lên một nơi thật cao mà nhảy xuống, nhưng tôi nhận ra mặt đường không đủ đẹp.

 

Kìa nhạc ai cay đắng đến vậy

Lời ai thương khó đến vậy

 

Trong cơn mưa mùa gắt thẳng của miền Nam, của thành phố, tôi dành ra một tuần lễ viết chín bài hát ru: Những Bài Ru của Ngày Mưa Bão. Đó là mùa bão hai năm trước. Lúc ấy tôi vừa hồi phục sau một chia ly, còn bây giờ là sau cuộc chia ly khác. Những mối tình không giống nhau, sự tan vỡ thì giống như đúc.

Bạn đã bao giờ ngắm mưa rào trong nắng? Cảnh tượng tuyệt đẹp, những cụm mưa song song có xuất phát điểm là những tán lá xanh, không phải rơi từ trời, ánh sáng tràn đầy, ánh sáng trải như vàng ngọc, như xà cừ khảm lên mặt ngoài các cao ốc, ánh sáng biêng biếc của tàn cây, của mặt trời e thẹn sau mây, ánh sáng rơi xuống song hành với những giọt nước mưa, cùng một tốc độ, thẳng xuống mặt đường, thẳng xuống mặt người, rát đau và sung sướng cùng lúc, hạnh phúc và bất hạnh đồng thời, chính trong làn mưa rào chen nắng sớm đó, tôi biết mình vẫn còn yêu cuộc đời và không thể đứng ngoài tình yêu.

 

Lần bão ấy

Có em ân cần bên anh

Lúc chưa tin tình mong manh

Tàn sau đợt bão

Còn đắm đuối

Sẽ không nghe cây trong vườn hấp hối

Tình mới lớn thật vui

 

Những kỷ vật, vô vàn những bức ảnh của nàng không còn nữa, không còn thấy nữa. Những hạt mưa tắt nghỉ ngay khi chạm đất, biến mất, không còn dấu tích. Ánh sáng thì còn đó, còn mãi. Tôi đã quên nàng, quên vết đau xưa, chỉ giữ lại ở đâu đó trong lòng mình nỗi vui êm đềm biêng biếc của ngày đầu gặp mặt, vui như nắng, xanh như nắng.

Rồi cũng sẽ vui.

Tôi không còn lưu giữ số điện thoại của nàng, địa chỉ điện thư của nàng; bởi thế dù muốn, tôi không thể liên lạc với nàng. Mà cũng đâu ích gì.

Cũng như chúng ta đâu bao giờ muốn đi nhặt lại tàn tích của những cơn mưa. Hãy để yên cho mặt đất làm nhiệm vụ: hút sạch những vũng nước, những thương tâm. Hãy để mặt đất tỏa sáng sau mưa, mặt người bừng dậy nụ cười sau mưa. Vết đau liền da, thành sẹo, và biết đâu sớm mai nắng tôi sẽ còn yêu lại. Nắng không bao giờ tắt nghỉ trên thành phố.

Sáng nay cũng có trận mưa đổ từ đêm, kéo dài đến giờ đi làm, xe cộ tắc nghẽn. Thế rồi nắng lên, mặt người từ cau có bỗng bừng nở như hoa, ánh mắt trở nên rạng rỡ. Từ đáy tim tôi, rất chậm, rất nhẹ, nở bừng một đóa hoa tình yêu nhỏ bé.

Rồi cũng sẽ vui, phải không.

Nàng đã biến mất vào đường chân trời cùng mùa mưa cũ. Bây giờ là nắng, là thời gian của nắng, của hy vọng lại, của niềm tin thất lạc trở về. Nắng biêng biếc trên con đường nhỏ tôi qua. Mặt đất trổ bông loang loáng từng chùm sáng nhẹ.

 

Tôi đứng trên đồi mây trổ bông (Phạm Công Thiện). Trời đất trổ bông trong thành phố của tôi.

 

Mưa ở đây đã dừng những cơn cười vô duyên cớ.

Related Posts