Cậu bé mảnh khảnh, có phần mềm mại, nhưng lại sở hữu một tiếng đàn chững chạc và tự tin trước những cái tai nghe nhạc khó tính, là “phù thủy” của violon: Xuân Huy và Bùi Công Duy (cũng chính là người đang kèm cặp em). Chương trình “Cà phê thứ bảy” do nhạc sĩ Dương Thụ chủ trì mới đây, vì thế, đã dành hẳn một buổi để giới thiệu một gương mặt trẻ đang là niềm hy vọng mới của giới chơi nhạc cổ điển. Và đó là một cậu bé hết sức đặc biệt. Nghệ sĩ violon Bùi Công Duy giới thiệu:  “HẬU DUỆ” CỦA CỐ NHÀ VĂN NGUYỄN TUÂN & CÂY VỸ CẦM newfacesnewtalents (4) 1 “Không phải xuất sắc mà là quá xuất sắc”– Người từng giành giải Nhất cuộc thi âm nhạc danh tiếng Tchaikovsky, nghệ sĩ đẳng cấp quốc tế Bùi Công Duy phấn chấn nói về cậu học trò nhỏ 12 tuổi của mình – Vì trình độ chơi nhạc của Tiến có thể nói là ngang ngửa một bạn sinh viên Nhạc viện hệ ĐH, hay ít ra cũng là trung cấp, trong khi Tiến chỉ mới học đến sơ cấp. Vì thế mà năm vừa rồi, Tiến đã kịp rinh về giải Nhất cuộc thi violon quốc tế mang tên Mozart, diễn ra tại Thái Lan, sau chỉ mới 2 năm tập luyện…”. “Một ca lạ nhất từ trước đến giờ mà tôi từng biết. “Con nhà tông” chính hiệu: là chắt ngoại của cố nhà văn nổi tiếng Nguyễn Tuân – bố vợ của danh họa Nguyễn Tư Nghiêm (một trong “tứ trụ” của nền hội họa VN), và là cháu nội của vị tướng nổi tiếng Trần Văn Quang (tên của Tiến cũng chính là được đặt theo bí danh của ông nội hồi còn hoạt động bí mật trong thành: Bảy Tiến). Từng học piano năm 5 tuổi, rồi năm 6 tuổi lại chuyển qua violon, được nửa năm thì bỏ, lại quay sang học cả vẽ và múa, rồi 4 năm sau lại bất ngờ quay lại với violon và lần này thì quyết theo một lèo, khi đã bị cho là quá muộn để đầu quân vào Nhạc viện. Nhưng chẳng thể nào là muộn, với một cậu bé nhạy cảm, giàu tư chất, nhờ được hấp thu rất sớm một trữ lượng văn hóa đáng kể từ nền tảng gia đình, cộng với một vẻ ngoài cũng rất nghệ sỹ: vóc dáng cao ráo, tay chân mềm mại, phong thái thong dong… Khó mà tin được mấy năm trước, Tiến còn từng là nỗi lo của gia đình khi ít nhiều có biểu hiện của một trẻ tự kỷ. Nếu quả vậy thì âm nhạc đã làm được một điều thật tuyệt vời: Tiến của ngày hôm nay không còn là cậu bé dút dát của ngày hôm qua, nhất là khi em cầm trên tay cây vĩ cầm và đứng trước hàng trăm khán giả, cả những vị giám khảo…” – Người đề cử giải thích lý do vì sao anh chọn Quang Tiến. Và cũng chính vì lẽ đó mà vị Trưởng khoa Đàn dây của Nhạc viện Hà Nội này đã quyết định phá lệ cho Tiến được nhảy vượt cấp từ Sơ cấp 1 lên Sơ cấp 3 để đỡ làm mất thời gian của một tài năng trẻ. newfacesnewtalents (3) 2 Hỏi Tiến vì sao lại bỏ piano để chuyển qua violon, em bảo: “Tại chị em cũng học piano (hiện đang du học tại Đức – PV) nên em không muốn có lúc nào đó lại phải “đấu” cùng bảng với chị mình”. Dù lúc đầu, cũng khá là nản, với một cậu bé: một bên thì có sẵn phím đàn, còn một bên, thì phím đàn chỉ là trong tưởng tượng… Nhưng âm nhạc, dù đến từ phím đàn nào, thì cũng đều đưa đến cho Tiến một điều kỳ diệu. “Suốt những năm cháu học mẫu giáo, các cô giáo luôn nói với tôi là có thể cháu mắc bệnh tự kỷ vì cháu rất nhút nhát, gần như không mấy chơi với các bạn, mà có chơi thì cũng một mình một kiểu, chẳng giống ai” – Mẹ em, một người phụ nữ đậm phong thái Hà Nội cổ, hiện đang làm việc tại Bảo tàng tranh Nguyễn Tư Nghiêm, kể – Thế rồi, âm nhạc đã giúp phát lộ ra cái tư chất nghệ sĩ tiềm ẩn đằng sau cái sự “khác người” đó…”. Tiến cầm tinh con ngựa, nhưng em lại sống khá khép kín: chốn yêu thích thứ hai của em ngoài phòng tập đàn chính là căn bếp, nơi em thường trổ tài làm bánh trong “vũ điệu” của một cây vĩ cầm từng học qua cả… múa ballet. “Cứ bảo ngựa là phải chạy. Nhưng xem bức tranh cụ Nghiêm (danh họa Nguyễn Tư Nghiêm – PV), vẽ năm Nhâm Ngọ, trông con ngựa của cụ hiền và thong dong lắm…” – Bà mẹ có đứa con tuổi Ngựa, bảo. Hỏi Tiến đã bao giờ đọc văn của cụ ngoại, cố nhà văn Nguyễn Tuân chưa, thì em nhắc ngay đến “Vang bóng một thời”, “Chùa Đàn”… Mẹ Tiến kể, có lần em chạy ra kêu với bà ngoại: “Bà ơi, bố của bà viết văn sợ cực!”. Ấy là lúc em đọc cuốn “Chùa đàn”. Còn cô chị đọc đến tập “Tùy bút Sông Đà” thì kêu: “Khiếp, văn cụ ngoại đọc trẹo hết cả lưỡi!”. Nhưng mẹ Tiến vẫn kiên nhẫn khuyến khích con đọc những cuốn sách “của nhà giồng được” nọ, vì chị tin rằng lâu dần nó sẽ ngấm ít một, như đã từng ngấm vào chị. Để có ngày chị nói được với các con cái điều lớn lao nhưng cũng vô cùng giản dị đó: “Hãy cố gắng sống cho đẹp!”. Text: THU QUYNH Photo: THAI PHAM TTVH & ĐÀN ÔNG 112 02-03/2015

Related Posts

Anal