Họ là những chàng trai mới ngoài 30 tuổi, không còn trẻ và tất nhiên cũng chưa già. Họ đại diện cho một lớp người Hà Nội mới, đầy đam mê, nhiều tham vọng và luôn nghĩ khác. Bắt đầu từ những đam mê thiên về chất “chơi”; như Cao Long với xe đạp “fixed gear”, Huy Hoàng với bộ sưu tập máy ảnh cổ hoặc cuộc phiêu lưu nghe có vẻ điên rồ như 4 anh chàng bỏ những nghề nghiệp được đào tạo cơ bản để đi làm nông dân kinh doanh rau sạch; họ đã biến những đam mê hay cuộc phiêu lưu đó thành ngành kinh doanh hái ra tiền và mang đậm dấu ấn cá nhân của họ.  

CAO LONG – 32 tuổi

Chủ shop xe đạp fixed gear Cao Long store và Group “Hợp tác xã toàn da”

000008ed

Bốn năm trước đây khi Cao Long mua chiếc xe đạp đầu tiên hiệu Peugeot dòng road vintage với giá 8 triệu đồng thì cũng là lúc anh biết được rằng niềm say mê với những chiếc xe 2 bánh không động cơ này trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Khi trào lưu chơi xe fixed gear (*) bắt đầu phổ biến tại Việt Nam từ năm 2010 thì Cao Long được biết đến là người đầu tiên đưa trào lưu này đến với những người chơi xe thủ đô.

Cao Long làm quen với Fixed Gear như thế nào?
Quả là không dễ chút nào! Cách đây 3 năm, mình vào các diễn đàn về xe trên các trang mạng nước ngoài tự tìm hiểu và tự mày mò các kỹ thuật chơi. Thú thực lần đầu tiên từ khi có xe đến khi có thể “thu phục” được dòng xe này mình cũng mất đến 2 tháng.

Và Cao Long store chuyên về Fixed Gear ra đời?
Mình bắt đầu công việc kinh doanh cũng chính từ tình yêu với những chiếc xe đạp không phanh này. Hầu hết mọi người đến với mình đều muốn được luyện những trick để có thể thuần thục được Fixed Gear. Cái khó của dòng xe này chính là thành thục được các trick (mà nó lại có rất nhiều trick) và cái thú vị chính là mỗi người chơi xe đều phải tập đi xe đạp lại từ đầu.

Từ khi bắt đầu việc kinh doanh đến nay, số xe Fixed Gear được bán ra ở Cao Long store là bao nhiêu?
Mình không nhớ chính xác, nhưng cũng cỡ 1.500 chiếc.

Bạn biết sửa xe chứ?
Sửa oách luôn! Lúc đầu mua xe cũ về chơi, hỏng bực mình lắm. Mang xe ra ngoài sửa thì cứ có cảm giác họ sửa không tốt. Thế là lại tự mày mò học luôn cách sửa xe.

Thế còn group “Hợp tác xã toàn da” do Cao Long khởi xướng có liên quan đến niềm đam mê xe đạp không?
Liên quan đấy chứ! Mình yêu thích xe đạp và cũng rất thích trang trí cho chiếc xe của mình bằng những phụ kiện. Ví dụ như yên xe, hay những chiếc túi da gắn vào xe. Những phụ kiện này nếu đặt mua chính hãng thì rất đắt, thế là cũng mày mò học làm luôn. Làm cho bản thân mình trước, khách đến mua xe thấy hay, lạ, thế là họ đặt làm. Rồi mình lập ra group “Hợp tác xã toàn da” để kết nối những người yêu thích làm đồ da handmade cả nước. Group “Hợp tác xã toàn da” của mình mới thành lập cũng đã có hơn 8.000 thành viên. Đến thời điểm này mình nhận định, đây là nơi để mọi người tiếp cận đến một thú chơi khác là làm đồ da thủ công.

Chắc Cao Long phải có đến 10 hoa tay nhỉ? Việc gì thấy cũng giỏi?
Mình chỉ có 7 hoa tay thôi, (cười lớn). Mình quan niệm, đã chơi thì phải chơi nghiêm túc chứ không nên chơi theo phong trào, nếu không sẽ dễ mất đi những cái hay mà những người chơi trước đã gây dựng!

Những dự định cho tương lai?
Hiện tại công việc với Fixed Gear đã ổn định rồi. Long muốn tập trung phát triển việc làm đồ da handmade để hoạt động lâu dài, muốn lập ra một liên minh các xưởng đồ da, tập trung được những người có hướng đi đúng đắn, để có thể tiếp cận được những mặt hàng thủ công từ đồ da trong khu vực.

Vậy bạn thích được gọi là một người chơi xe đạp hay một người làm đồ da handmade?
Mình đang phấn đấu để trở thành một người thợ thủ công giỏi.

 

HUY HOÀNG – 30 tuổi

Photographer/ Chủ Shutter Shop cung cấp các dịch vụ liên quan đến máy ảnh phim, dạy nhiếp ảnh tại Arena Multimedia

000002ed

Giới chơi máy ảnh phim không ai không biết đến Huy Hoàng và Shutter Shop của anh với bộ sưu tập máy ảnh cổ khủng (169 chiếc) và nhiều những bức hình đẹp chụp bằng máy phim trên analogphoto.vn (Một diễn đàn dành cho người yêu thích máy ảnh phim khá uy tín)

Lần đầu với máy phim của Hoàng?
Máy phim đầu tiên là chiếc Canon EOS-1, lý do mua là vì cơ chế sử dụng của nó như chiếc Canon EOS-1Ds (dòng máy số chuyên nghiệp của Canon, mơ ước thời đó), chỉ khác là phải lắp phim. Sau 2 năm chụp với dòng máy này, mình thấy không khác gì chụp máy số với các chức năng hiện đại. Duy chỉ có cái chất ảnh phim nó khác biệt hẳn so với ảnh số và thế là yêu chụp phim từ đó.

Thế còn máy ảnh cổ? Hiện tại Hoàng có bao nhiêu chiếc máy ảnh chụp phim?
Mình đến với máy ảnh cổ từ sự phải lòng với thiết kế của máy TLR Rolleiflex, mặc dù lúc đó chưa biết nhiều về dòng máy này, chỉ thích vì thiết kế của nó. Chiếc máy cổ đầu tiên mua là Rolleiflex Old Standard sản xuất năm 1939 với giá 4,5 triệu mua về xong mới bắt đầu tìm hiểu và bắt đầu mê mệt rồi nghiện ngập đắm chìm trong thế giới của máy ảnh phim cổ lúc nào không hay. Càng đi sâu tìm hiểu càng thấy máy ảnh phim là một thế giới vô cùng rộng lớn và mình hóa ra mới chỉ biết một phần rất nhỏ, rồi cứ thế cứ thế, tìm hiểu sâu thêm và bắt đầu thích các dòng máy khác như Hasselblad, Contax, Pentax, các máy Medium format rồi Large Format. Hiện tại mình đang sở hữu chính xác là 169 chiếc các loại. Các dòng máy ảnh mình sưu tầm nhiều nhất là TLR-Twin Lens Reflex, Rangefinder, SLR-Single Lens Reflex Medium Format như Hasselblad, Mamiya, Contax 645. Ngoài ra còn các dòng siêu nhỏ như máy Viewfinder cho phim 135, dòng chụp Panorama như Noblex, Xpan. Ba hãng máy phim nổi tiếng nhất, đắt nhất và chất lượng nhất có thể kể đến Hasselblad, Rolleiflex, và Leica, mỗi hãng đại diện cho một dòng máy khác nhau, mình may mắn có đủ hết các máy đời cao nhất của cả ba hãng này. Ngoài ra có một hãng sản xuất máy handmade, với số lượng cực ít, rất hiếm là Alpa, mình cũng may mắn sở hữu 4 chiếc các đời khác nhau.

Hoàng bắt đầu ý tưởng kinh doanh như thế nào?
Mình bắt đầu kinh doanh công việc chụp ảnh cuối năm 2008 bằng việc mở Sáng studio photography, sau đó chơi phim và nghiên cứu sâu về phim, khi bắt đầu có tiếng và uy tín rồi thì Shutter Shop được lập ra là địa chỉ mọi người có thể tìm đến để mua phim, nhờ tư vấn mua máy ảnh phim, đồ phụ kiện cho máy phim các vật tư phục vụ việc tráng phim và rọi ảnh.

Nói thế Hoàng có thể tự tráng phim?
Mình học từ các anh nhiếp ảnh gia đi trước. Rồi tìm đọc thêm. Giờ thì rất nhiều anh em chơi máy phim đều mang qua chỗ mình để tráng. Hoàng dự định mở một quán café nhỏ dành cho dân chơi phim, có các thiết bị, sách báo và có một phòng tối (dark room) nữa để hướng dẫn mọi người tráng phim rọi ảnh.

Còn việc chụp ảnh?
Hoàng vẫn chụp và chơi ảnh trên analogphoto.vn, còn cộng tác giảng dạy lớp nhiếp ảnh cơ bản theo lời mời của trung tâm Arena Multimedia. Hoàng có một dự án nhỏ ấp ủ hơn một năm nay là Hanoi Hidden Corner, chụp những góc thân quen ở Hà Nội với một góc nhìn khác và sẽ chụp trong 3 năm với rất nhiều máy phim khác nhau, thời điểm khác nhau, bốn mùa trong năm.

 

NHƯ PHÚC, QUANG HƯNG, VĂN SƠN, ĐỨC THỌ – 30 tuổi

Trồng và bán rau sạch rasa.vn

_V0F9824bw

Một năm rưỡi trước đây, bốn chàng trai Như Phúc, Quang Hưng, Văn Sơn và Đức Thọ, người học công nghệ, người học xây dựng, cùng sinh năm 1984, và cùng quyết định… bỏ nghề để trồng và kinh doanh rau sạch.

Ý tưởng nghe có vẻ điên rồ này bắt đầu từ đâu nhỉ?
Bốn đứa bọn mình đều có những công việc làm sau khi ra trường nhưng những ngành mà bọn mình được đào tạo, cạnh tranh quá nhiều nên cả bốn anh em đều háo hức với ý tưởng trồng rau sạch này vì hiện nay chưa có một đơn vị nào đầu tư thương hiệu cho rau sạch cả.  Thế là cả 4 bỏ phố lên Mộc Châu làm nông dân!

Những khó khăn ban đầu khi tạo dựng nên Rasa?
Khó khăn thì nhiều lắm vì cả bốn người đều tay ngang và kiến thức về nông nghiệp bị hạn chế. Một người trong nhóm được cắt cử lên Mộc Châu ở hẳn để trông nom trang trại. Nghĩ lại mới thấy cả bốn người đều “rất liều”. Xin chia sẻ câu chuyện nhỏ: khi các giống rau trồng còn đang được thử nghiệm được mấy tháng, chưa biết sản lượng thế nào thì việc đặt túi ni-lông tự phân hủy để dùng cho việc bảo quản rau đã được tiến hành và ngốn quỹ đầu tư đến 100 triệu đồng vì phải đặt số lượng rất lớn và công nghệ làm túi này lại ở tận Sài Gòn. Mà thời gian sử dụng cho những chiếc túi thân thiện với môi trường này chỉ được 18 tháng. Cũng may là thành công và rau sạch của Rasa được đón nhận.

Thương hiệu Rasa ra đời đến nay theo như nhận định là có một sự chuyên nghiệp và rất bài bản. Sau một năm rưỡi Rasa có những gì?
Rasa có 6 hecta đất ở Mộc Châu, hơn 30 nhân viên, 10 đại lý ruột, những hợp đồng cung cấp rau sạch cho bữa ăn của những công ty lớn hơn 1.000 nhân viên, một website bán hàng trực tuyến và phần mềm quản lý do một thành viên tự viết… nhưng quan trọng hơn là niềm tin từ khách hàng khi họ chọn những bó rau mang thương hiệu Rasa mà không phải đắn đo, nghi ngờ vì bất cứ bó rau nào cũng có những mã số để khách hàng có thể tra cứu những thông tin như ngày thu hoạch, ngày được bón phân, tổng sản lượng thu hoạch ngày hôm đó…

Những dự định của Rasa trong tương lai?
Cũng phải thú nhận một điều là thành công đến với Rasa bất ngờ khiến team chưa đáp ứng đủ các kênh bán hàng so với sản lượng sản xuất ra. Việc phân phối rau cho các đại lý và kênh bán hàng trực tuyến không đồng đều khiến rất nhiều khách hàng không đặt được rau qua mạng vì mới 10 giờ sáng đã… hết rau. Bọn mình suy nghĩ rất kỹ và đưa quyết định dừng hẳn 3 tháng để nâng cấp toàn bộ hệ thống cũng như chỉ tập trung việc sản xuất các loại rau chủ lực để phục vụ cho cho lần trở lại sắp tới. Trong tháng 10 này Rasa cũng vừa mời hơn 30 doanh nghiệp kinh doanh các ngành nghề thực phẩm ở Hà Nội và các tỉnh lân cận lên thăm nông trại rau sạch Rasa ở Mộc Châu và cùng lập nên Hiệp thực phẩm sạch ngoài mục đích cạnh tranh lành mạnh, hội còn hướng tới việc giúp đỡ lẫn nhau trong sản xuất và kinh doanh cũng như chia sẻ cho nhau những thuận lợi và khó khăn mà doanh nghiệp mình đã gặp phải cho các thành viên khác.

Text: KT

Art Direction: Hellos

Photographer: Huy Hoàng 

Costume: Mi-Ô shop, 64 Quán Thánh, HN

TTVH & ĐÀN ÔNG 109 – 11/2014