Có lẽ hiếm có một thành phố lớn nào trên thế giới lại có những tương phản đến khó tin như Tokyo: vừa đông đúc hỗn loạn lại vừa trật tự ngăn nắp; vừa siêu hiện đại nhưng cũng rất cổ điển và truyền thống; vừa sặc sỡ sắc màu mà cũng rất tôn nghiêm, giản dị; vừa lịch lãm, tao nhã mà cũng rất quái dị… Nói tóm lại, những nghịch lý đó tồn tại song song làm nên một Tokyo kiêu hãnh và không giống với bất cứ thành phố nào trên trái đất…

_MG_9770

Tokyo đón chúng tôi vào những ngày cuối xuân đầu hè, lúc những cánh hoa anh đào cuối cùng đã rời cành, nhưng không khí và nhiệt độ vẫn còn dịu mát và những loài hoa khác vẫn khoe sắc màu rực rỡ. Có lẽ nhờ xem nhiều phim ảnh đọc nhiều sách văn chương về Tokyo, nên thành phố này trở nên rất gần gũi trong cảm nhận của tôi, ngay khi vừa đặt chân đến. Và chỉ trong 5 ngày, Tokyo đã thân thuộc như lòng bàn tay…

24H ĐẦU TIÊN Ở TOKYO

Chuyến bay quá cảnh từ Kuala Lumpur hạ cánh xuống sân bay Haneda lúc hơn 11h đêm. Chỉ còn chưa đầy một giờ để đi subway về trung tâm, bởi sau 12h đêm thì tất cả các hệ thống subway của Tokyo đều ngưng hoạt động cho đến 5h sáng hôm sau. Không muốn mất một số tiền quá lớn để đi taxi (nổi tiếng là đắt đỏ nhất thế giới), chúng tôi nhanh chóng hoàn thành các thủ tục nhập cảnh rồi mua vé chuyến cuối cùng về Asakusa. Tàu chạy được khoảng 20 phút thì phải xuống để đổi một chuyến tàu khác, nhưng xuống ga mới biết chúng tôi đã nhầm trạm. Nửa đêm đang loay hoay chưa biết cách nào để tìm đường về thì một người phụ nữ ăn vận sang trọng nhưng trang nhã tiến đến hỏi và chỉ đường rất cặn kẽ. Sợ chúng tôi tiếp tục nhầm, chị đưa xuống một điểm đón tàu khác để tìm tàu JR (một loại tàu điện hoạt động 24/24h) để về trung tâm. Và dù tàu của chị đã đến, chị vẫn đợi cho tàu của chúng tôi đến, liên tục tra thông tin trên chiếc điện thoại smartphone, dặn dò cẩn thận điểm bắt taxi gần khách sạn nhất rồi mới đợi chuyến tàu khác để về nhà. Ấn tượng đầu tiên về thành phố rộng lớn và náo nhiệt này là lòng tốt và sự tận tâm của người Tokyo. Và trong suốt hành trình dài 2 tuần trên đất Nhật sau đó, chúng tôi còn gặp rất nhiều những người Nhật tốt bụng như thế nữa…

DSC05475

Tháp Tokyo Skytree cao nhất ở Tokyo và có thể nhìn thấy ở nhiều nơi khác nhau. 

Gần 1h đêm mới về khách sạn. Check-in xong chúng tôi ra đường ngay. Thời tiết se lạnh, kiểu rét ngọt như những ngày đầu đông ở Hà Nội. Những con phố nhỏ, xinh xắn với những chậu hoa đủ màu trồng trước cửa nhà, cây cối lá xanh ngắt, nhà cửa đẹp đẽ kiểu trật tự, gọn gàng và sạch như lau li. Sau đó cả bọn ghé cửa hàng 24h mua một đống đồ linh tinh, cả đồ ăn sáng, tốn chưa hết 20 đô. Ấn tượng thứ 2 là Tokyo không đắt như tôi tưởng tượng.

_MG_9546

Buổi sáng đầu tiên trên đất Nhật, chúng tôi dành cho khám phá khu vực Asakusa, nơi có ngôi đền cổ nhất Tokyo tên là Sensoji, được xây dựng từ năm 628. Lối đi vào ngôi đền phải đi qua một khu phố với những cửa hàng nhỏ bày bán đủ loại hàng thủ công mỹ nghệ, những món đồ lưu niệm xinh xắn, những chiếc lồng đèn nhiều màu sắc và cả những món ăn phổ biến ở Nhật. Cổng chính vào đền là Kaminari-mon, hay còn gọi là cổng Sấm, nổi bật với chiếc lồng đèn giấy rất lớn. Sensoji là ngôi đền linh thiêng, nơi thờ bức tượng linh thiêng Bodhisattva Kannon. Tương truyền rằng do hai anh em ngư phủ tìm thấy khi đánh cá trên sông Sumida và vớt lên rồi đem cho trưởng làng xem. Nhận thấy đây là bức tượng linh thiêng nên họ lập nên ngôi nền này để thờ tự. Nằm cạnh ngôi đền Sensoji là ngôi chùa gỗ 5 tầng. Cả khu vực rộng lớn và tôn nghiêm này như là biểu tượng của lịch sử và tôn giáo của Asakusa. Du khách như lạc vào lịch sử cả trăm năm, đặc biệt là những anh chàng phu xe ăn vận độc đáo đứng lịch sự mời khách đi xe kéo Jin-riki-sha vào thăm chùa.

_MG_9703

_MG_9444

Ở điểm cao nhất, gần lối xuống nhà ga Asakusa để di chuyển sang các quận khác, nằm bên bờ sông Sumidagawa, nổi bật với hai chiếc cầu đỏ và xanh song song, chúng tôi có thể nhìn thấy cả một Tokyo vừa hiện đại vừa truyền thống, những tòa nhà có kiến trúc độc đáo lẫn những ngôi chùa cổ linh thiêng, có thể nhìn ngắm ngọn tháp Tokyo Skytree cao nhất Tokyo với 634m lẫn ngôi chùa cổ Sensoji lẩn khuất trong những tán cây.

_MG_9528

Buổi chiều, sau khi lỡ mất chuyến thăm Hoàng cung do đóng cửa vào đúng dịp lễ, chúng tôi bắt một chuyến tàu khác đến Shibuya, nơi có giao lộ đông đúc nhất thế giới lẫn bức tượng chú chó Hachiko nổi tiếng. Đây là điểm… hẹn hò phổ biến nhất ở Tokyo cho những người lần đầu đến Tokyo. Và trong ngày đầu tiên này, chúng tôi được một gia đình người Tokyo đón về nhà chơi nhờ một mối quan hệ chỉ ở mức sơ giao. Đại loại là cô bạn trong nhóm chúng tôi và người vợ trong gia đình này đều là cựu sinh viên của một trường đại học tại Mỹ, nhưng cách nhau tới… 20 năm. Mối quan hệ này do một giáo sư tại Mỹ, người từng dạy cả hai giới thiệu làm quen. Năm ngoái, gia đình họ từng đến Việt Nam và cô bạn đã đến tiếp đón họ, nên khi biết chúng tôi sang Nhật, họ hẹn để mời chúng tôi đến nhà chơi. Ngôi nhà của họ nằm trong một chung cư thuộc khu Jiyugaoka, có vẻ là khu nhà giàu. Lối vào nhà có rất nhiều shop thời trang dọc lối đi, ở giữa là những chiếc ghế gỗ để ngồi nghỉ ngơi hoặc ngắm hoa anh đào, chỉ tiếc đã hết mùa. Căn hộ nhỏ nhưng bày biện rất xinh xắn đúng kiểu Nhật. Cả gia đình đều là trí thức điển hình của Tokyo, hai vợ chồng và cô em gái là giảng viên đại học khoa tiếng Anh, cô con gái duy nhất đang là sinh viên ngành tâm lý. Buổi tối họ đãi món bánh truyền thống của vùng Osaka và các món đồ nướng, sau đó chuyện trò rôm rả đủ các đề tài từ công nghệ đến phim ảnh và văn chương Nhật Bản, đặc biệt là những ảnh hưởng của nó đến Việt Nam. 9h tối chào ra về, ông chồng ra tận cửa tạm biệt, còn ba người phụ nữ thì đưa chúng tôi ra tận ga, đợi lên tàu xong mới về. Một lần nữa phải ngạc nhiên về sự tận tâm và lòng tốt của người Nhật.

_MG_9437

Còn khá sớm. Chúng tôi đi tàu đến khu phố đêm nhộn nhịp Shinjuku ngắm nghía một vòng đời sống về đêm ở Tokyo. Các nhà hàng, quán bar nhỏ bên đường hoặc dẫn xuống tầng hầm còn khá nhiều khách, đa số là dân công sở, cổ cồn trắng, cà vạt, vest hộp ngồi nhâm nhi vài ly cuối ngày.
Hình ảnh quen thuộc nhất sau 24h ở Tokyo là những anh chàng cổ cồn trắng kiểu này tràn ngập trên đường phố, ở những đoạn băng qua đường, trong nhà ga, trên tàu điện. Trên tàu, họ ngồi ngủ gật hoặc chúi mắt vào điện thoại, nhưng đến ga xuống vẫn bật dậy như máy và bước nhanh ra cửa, mắt nhìn thẳng về phía trước.

Ấn tượng thứ 3: metro ở Tokyo là một mê hồn trận, mới nhìn vào hoa hết cả mắt không thể xác định được phương hướng, nhưng sau một ngày nhầm ga không biết bao nhiêu lần, chúng tôi cũng đã biết cách tìm đường.

Thêm 2 chuyến đổi tàu nữa chúng tôi về đến khách sạn, kết thúc 24h đầu tiên ở Tokyo.

150 NGÀN ĐỒNG ĐI KHẮP TOKYO

_MG_9491

Khi đã bắt đầu quen với hệ thống metro, subway, railway chằng chịt của Tokyo, đã xác định được phương hướng, quận nào có gì nổi bật, có gì để thăm thú, ăn chơi, chúng tôi lên kế hoạch chi tiết nhất. Ngày thứ hai, thay vì mua vé từng chặng như hôm qua thì chúng tôi đổi sang loại vé một ngày, giá khoảng 700 yên, tức khoảng 150 ngàn. Thế là có thể khám phá Tokyo từ mọi nơi, ít nhất là 10 quận trung tâm trong ngày.

_MG_9599

Điểm đến đầu tiên trong ngày là quận Ueno, nơi vừa có công viên lớn nhất Tokyo, vừa là nơi có nhiều bảo tàng, nổi bật trong số đó là cụm 3 bảo tàng nằm cạnh nhau: Bảo tàng Quốc gia Tokyo, Bảo tàng Nghệ thuật phương Tây và Bảo tàng khoa học, tự nhiên. Các bảo tàng ở Ueno đón một lượng khách tham quan rất lớn. Dọc lối đi bộ, không chỉ có du khách mà các em nhỏ cấp 1, 2 mặc đồng phục và đi theo đoàn theo hướng dẫn của giáo viên. Hình ảnh trông rất đáng yêu trên đường phố.
Chúng tôi chọn tham quan Bảo tàng Quốc gia Tokyo, nơi trưng bày hơn 80.000 mẫu hiện vật theo chiều dài lịch sử của Nhật Bản để tạm gọi là có một khái niệm về lịch sử và văn hóa của Nhật Bản.

_MG_9629

Một chiếc xe lưu động bán kem trước cửa Bảo tàng Quốc gia Tokyo

Nếu Ueno là quận của thiên nhiên pha trộn với văn hóa, lịch sử thì Roppongi là điểm ăn chơi sôi động dành cho giới trẻ và các đôi tình nhân. Điểm nổi bật nhất ở đây là Roppongi Hill, nơi có những khách sạn 5 sao sang trọng và những tòa building có kiến trúc lạ lẫm. Chúng tôi mua vé lên tầng 52 của một tòa cao ốc để ngắm toàn cảnh Tokyo buổi tối. Chỉ tiếc trời mưa không ra được bên ngoài nên đành ngắm thành phố qua cửa kính. Tokyo nhìn từ trên cao trông thật lộng lẫy, đặc biệt là hệ thống đèn điện chằng chịt và những tòa cao ốc được quy hoạch đẹp mắt. Nổi bật nhất là Tokyo Tower đỏ rực như điểm nhấn của trung tâm thành phố, xa hơn nữa về phía Asakusa và Tokyo Skytree mờ ảo và chớp tắt liên hồi.

_MG_1656

Ở tầng 53, bảo tàng nghệ thuật tư nhân (Mori art museum) cũng hấp dẫn không kém vì đây là nơi thường trưng bày các tác phẩm nghệ thuật đương đại kì dị nhất của giới họa sỹ quốc tế lẫn Nhật Bản. Nhân dịp kỷ niệm 10 năm thành lập nên Mori art museum triển lãm bộ sưu tập nghệ thuật đa phương tiện với chủ đề “Tình yêu”. Cái chủ đề tưởng dễ… sến và sáo, nhưng tôi đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác với những gian trưng bày các phương tiện biểu đạt nghệ thuật khác nhau, từ tranh vẽ truyền thống đến video, hình động, từ sắp đặt đến trình diễn… Tất cả đều mang đầy màu sắc sáng tạo với những câu chuyện thú vị nhất, từ câu chuyện tình yêu của một đôi tình nhân bị ngăn cách bởi chiến tranh ở Iraq đến kiểu nghệ thuật pop art đầy sinh động của giới họa sĩ đương đại Nhật…

_MG_9481

Roppongi về đêm lộng lẫy với những ánh đèn màu neon sặc sỡ. Một nhà báo phương Tây đã từng so sánh bước vào khu vực này như đi vào thế giới của những bộ phim khoa học giả tưởng như “Blade Runner” hay “Star Wars”, quả là một nhận xét thú vị!
Sau một ngày di chuyển và đi bộ quá nhiều để khám phá hết khu Ueno và Roppongi, chúng tôi dành bữa tối thưởng thức sushi trong một nhà hàng truyền thống. Hai người đầu bếp già khéo léo phục vụ những món sushi, sashimi, tempura và soup làm tôi liên tưởng đến hình ảnh của đầu bếp nổi tiếng người Nhật Jiro trong bộ phim tài liệu “Jiro Dreams of Sushi”. Không biết nhà hàng 3 sao Michelin của Jiro ở tầng hầm khu Ginza và nhà hàng 2 sao Michelin con trai ông quản lý ở Roppongi Hill ngon đến đâu, nhưng tôi hoàn toàn thỏa mãn với bữa sushi của hai người đầu bếp già ở Ueno, không chỉ với hàng chục loại sashimi tươi ngon khác nhau mà còn với giá cả rất dễ chịu ở ngay trung tâm Tokyo.

_MG_9748

Một nhà sư khất thực ở lối lên tàu điện ngầm tại khu phố Ginza nổi tiếng.,

Chiếc vé subway ngày đưa chúng tôi về khách sạn sau một ngày di chuyển chóng mặt từ quận này đến quận khác, và cả chục cây số đi bộ trên mặt đất, leo lên cao ngắm thành phố lung linh dưới ánh đèn. Một ngày nữa tôi phải khẳng định Tokyo không hề đắt nếu biết cách chọn dịch vụ hợp lý mà vẫn rất thoải mái, tiện nghi.

 

SÀN CALWALK TRÊN ĐƯỜNG PHỐ TOKYO 

_MG_1659

Buổi sáng ngày thứ 3, chúng tôi có thêm một cuộc hẹn với một công dân Tokyo nữa, đó là một nhà nghiên cứu, dịch giả người Nhật rất thích Việt Nam, người đã dịch một vài tác phẩm Nhật ra tiếng Việt và ngược lại. Chị hẹn chúng tôi ở bức tượng chú chó Hachiko ở nhà ga Shibuya rồi đưa đến một quán cà phê sành điệu ở ngay khu Harajuku, nơi giới trẻ Tokyo thường đến đây để tha hồ thể hiện phong cách ăn mặc tự do, thậm chí quái dị của họ.

Harajuku dù vẫn đông đúc nhộn nhịp nhưng giờ đây có vẻ cũng bớt quái dị so với những năm 90 mà tôi từng chứng kiến trên phim ảnh, hoặc cũng có thể là giới trẻ các nước khác đã đuổi kịp phong cách ăn mặc của họ nên không còn lạ lẫm nữa. Đoạn phố Harajuku khá ngắn, ra khỏi khu vực này thì đến ngay Omotesando, đây mới đích thực là sàn catwalk cao cấp của thời trang đường phố Tokyo. Omotesando và Ginza là hai khu phố hàng hiệu lộng lẫy nhất Tokyo, nơi có cửa hiệu của hàng chục thương hiệu cao cấp nhất thế giới. Với giới thời trang hàng hiệu, để dễ hình dung, nếu Ginza giống như Fifth Ave ở New York hay Oxford St ở London thì Omotesando lại giống như The Champs Élysées của Paris, có lẽ bởi cái vẻ lãng mạn của con đường hơi dốc, có các quán cà phê kiểu Pháp lâu năm và đặc biệt là hàng cây xanh ngắt Zelkova, một loại cây nhìn cũng rất “thời trang” dọc con phố. Các boutique thời trang của các thương hiệu lớn ở đây được thiết kế với kiến trúc rất độc đáo, nổi bật nhất là Louis Vuitton, Armani, Dior và đặc biệt là Prada Aoyama – được hoàn thiện vào năm 2003 do Herzog và DeMeuron thiết kế (họ từng đoạt giải Kiến trúc Pritzker vào năm 2001 và nổi tiếng với Sân vận động tổ chim ở Thế vận hội Olympic Bắc Kinh). Nhìn từ bên ngoài, Prada Aoyama nổi bật với những tấm kính dày hình viên kim cương. Đây là điểm thu hút du khách đến tham quan đông thứ nhì tại Tokyo, chỉ sau Tokyo Disneyland.
Dọc con đường thời trang dài khoảng 2 cây số này, chỉ cần tìm một điểm nghỉ chân ở quán cà phê, quán kem hay thậm chí là những chiếc ghế sắt đặt dọc con đường, du khách có thể chứng kiến một sàn diễn thời trang sống động trên đường phố với phong cách ăn mặc vừa tinh tế vừa sang trọng. Những quý ông ăn vận lịch lãm mà vẫn trẻ trung (mời xem bài Tokyo Street Style ở trang sau ) trong khi các quý bà quý cô lại trang nhã và ngay cả khi phá cách với những trang phục kì dị, họ vẫn toát lên một vẻ “fashionista” không giấu đi đâu được!

_MG_1630

 

_MG_0020

 

DSC05384

 

DSC05394

 

_MG_9985

 

DSC05718

 

DSC05731

Một địa danh mang tính biểu tượng khác ở Tokyo là Shibuya Crossing – một trong những giao lộ bận rộn nhất thế giới với ước tính 100.000 người đi qua mỗi giờ. Ngã tư đông đúc này từng xuất hiện trong nhiều bộ phim của Hollywood như “Fast and Furious: Tokyo Dift” hay “Lost in Translation”. Cứ mỗi khi ánh đèn đỏ chuyển sang xanh, hàng ngàn người từ phía bên kia đường dịch chuyển, tràn sang bên này đường. Đằng sau họ là những ánh đèn neon sáng lấp lánh và những tòa cao ốc có gắn những màn hình video khổng lồ. Mỗi khi có mưa, họ bật những chiếc dù nilon màu trắng trong suốt, như hình ảnh quen thuộc của Scarlett Johansson trong “Lost in Translation” mà tôi nhớ mãi.

Trong một buổi chiều mưa sau khi rạc chân vì shopping, tôi đã ngồi ở quán cà phê Starbucks để ngắm dòng người qua lại mải miết mà không chán mắt. Trong vài giờ đồng hồ nghỉ chân, chắc vài trăm ngàn người đã đi qua lại Shibuya Crossing, họ cứ nhìn thẳng và cứ thế bước đi… Hình ảnh đó cũng giống như ở nhà ga đông đúc Shinjuk. Tôi chợt phát hiện thêm một nghịch lý nữa: Tokyo đông đúc, nhộn nhịp mà hình như rất cô đơn!

TOKYO STREET STYLE

Chúng tôi thường chọn một quán café nhỏ với cửa kính rộng nhìn ra con phố Harajuku, Omotesando hay Shibuya nổi tiếng, thưởng thức một ly capuccino nóng. Bất cứ giờ nào trong ngày, những dòng người đổ ra từ phía nhà ga Harajuku, đi bộ trên đường phố Omotesando, băng qua giao lộ Shibuya đều mang theo những phong cách thời trang độc đáo, thú vị. Hãy cùng nhìn ngắm những “street style” nổi bật lọt vào ống kính của TTVH & Đàn Ông.

_MG_0087

 

_MG_1567

 

_MG_1359

 

_MG_1277-1

 

_MG_1555

 

DSC05729

 

_MG_1582

 

_MG_1602

 

_MG_1642-1

 

_MG_1666

 

_MG_1667

 

_MG_1669

 

_MG_9716

 

_MG_9534

 

_MG_9538

 

MT FUJI – KHÔNG THẤY NÚI THÌ NGẮM HỒ

Một trong những điểm phụ cận nổi tiếng nhất Tokyo là núi Phú Sĩ, ngọn núi cao nhất Nhật Bản với 3.776m, được xem là biểu tượng và là ngọn núi linh thiêng ở đất nước Mặt trời mọc. Núi Phú Sĩ mới được Unesco công nhận là Di sản thiên nhiên thế giới vào năm 2013.

_MG_9927

 

_MG_9880

Núi Phú Sĩ còn được gọi là… Núi ma, vì ngọn núi này lúc ẩn lúc hiện. Lúc chúng tôi đến, chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ, ngọn núi xuất hiện rồi biến mất vài lần sau màn mưa hay mây. Dù không thấy được núi nhưng phong cảnh dưới chân núi thì tuyệt đẹp, đặc biệt là Fuji go-ko (Ngũ hồ) nằm sát chân núi với những con đường ven hồ đẹp như tranh vẽ, hàng chục loài hoa khoe sắc, thậm chí mọc và nở hoa cả trên đá. Vùng ngũ hồ này rất phù hợp cho các hoạt động ngoài trời như đi bộ ngắm cảnh quan, chèo thuyền, câu cá, cắm trại và dã ngoại…

Text: LÂM LÊ

Photo: HELLOS

TTVH & ĐÀN ÔNG 9/2013

Related Posts

Anal