Theo cách hiểu giang hồ từ những vỉa hè thì “trung niên” thường là những tay đàn ông mặt mũi nhầu nát, độ tuổi trạc khoảng hơn bốn mươi đến gần năm nhăm. Cố nhiên, đàn bà cũng có “trung niên”, nhưng nếu phải so với chính họ thuở đang là mù lòa thiếu nữ hay lẳng lơ thiếu phụ thì đến tuổi này nhạt hơn, không nhiều chuyện để bàn

NVHa

Nói chung, bọn họ đều đã yên ấm gia đình, thương chồng quý con. Nếu chẳng may khát vọng có còn thì cũng chỉ loay hoay nhặt nhạnh thêm tí tiền lẻ hay lãng mạn chấm mút một chút văn gừng văn nghệ. Hoặc hóng hớt buôn đi bán lại mấy căn chung cư đang ế. Hoặc nghẹn ngào một góc bẽn lẽn ngồi viết vài lục bát đoản thi. Phải là những quý bà buông thả dư dật lắm thì mới liều lĩnh cặp bồ. Và khi bị thằng “phi công trẻ” lừa tình dọa tống hình lên facebook, sau hồi hoảng loạn, thì âm thầm rút sổ tiết kiệm tự dàn xếp. Nhờ giời, mọi sự dần rụng rơi vào êm đẹp. Kể từ đó, đàn bà trung niên bỗng thấy thương mình và thương con hơn. Không phải ngẫu nhiên mà con của các thiếu phụ U50 bị tống tình, hầu hết đều được mẹ cho sang nước ngoài du học.

Đàn ông trung niên thì khác hẳn, hầu như người nào cũng gập ghềnh bất hạnh. Đây là đoạn tuổi mà bọn họ phải đương đầu với hai cửa ải dồn dập lớn “49 chưa qua, 53 đã tới”. Mốc 49 cốt để đàn ông khẳng định đã hết tuổi là “thằng”. Thời phong kiến quen ngăn nắp, trung niên khi vào tuổi năm mươi, cho dù là bạch đinh cũng sẽ bắt đầu được gọi là “ông”, đương nhiên miễn phu phen tạp dịch. Tất nhiên bọn “đầu hai thứ tóc” này phải soạn một bữa cho quan viên và dân làng đánh chén, tục gọi là “khao lão”. Còn suôn sẻ qua tuổi 53 thì đích thực “ông” rồi, hội hè đình đám được ngồi ở hàng bô lão. Người xưa tuy trọng niên kỷ nhưng không quá ham muốn sống dài. Hiền triết Trang Tử bảo, “trái đất mang ta đi là vì ta có thể xác. Làm ta vất vả là vì ta sống. Cho ta thong thả là vì ta già. Cho ta nghỉ ngơi là vì ta chết”. Chính vì thế mà cổ nhân coi tuổi năm mươi là sơ thọ. Sáu mươi là thanh thản hết chuyện, mũ ni che tai. Bẩy mươi là thượng thọ, kể từ đấy trở đi nghiễm nhiên là giống quý hiếm, y như câu “nhân sinh thất thập cổ lai hy”. Còn tám mươi thì thôi rồi, con cháu hồ hởi làm tiệc to “bát tuần đại khánh”, nhỡ có “hạc giá du tiên” thì đốt pháo ăn mừng coi là hỉ sự. Làm quái gì có chuyện 81, 82 vẫn còng lưng cặm cụi ngồi viết tiểu thuyết rồi bọn U60 xúm vào khen là cách tân, không những hiện đại mà còn hậu hiện đại. Bô lão, ở mức độ nhân văn thông tục nào đó nên đơn giản hiểu là tuổi được hạnh phúc ngồi bô, tận hưởng mọi sự an lành để nhìn sự đời như không như có. Chỉ có bọn ranh con mất dạy mới thích đẩy các cụ vào chỗ thị phi đục ngầu mùi danh mùi lợi.

Có điều, tuy đang ở đoạn tuổi quá độ quan trọng như vậy, thế nhưng khi kỷ niệm ngày sinh, đa phần trung niên đều làm rất nhạt. Tổ chức sinh nhật là một nghi lễ đời thường đáng trân trọng, cần phải làm to. Bởi lúc trẻ con thì đấy là ngày vui của bố mẹ ông bà. Khi đang phơi phới thanh xuân thì đấy là ngày cảm động của người tình hay bạn bè thân thiết. Riêng đối với đám trung niên đã nhọc nhằn vất vả trưởng thành, thì đó là lúc rưng rưng cô đơn ngồi kiểm điểm lại mình theo kiểu văn sến. “Đời người chỉ sống có một lần, chớ để nó trôi hoài trôi phí”.

Trung niên là quãng tuổi dở ông dở thằng lẫn lộn nhớ quên, nên sinh nhật may mắn chỉ đến với những tay còn hôn nhân phẳng phiu, còn có chút dư giả kinh tế. Đại loại, buổi sáng hôm ấy, cô vợ đang “shopping” chợt bỗng dưng nhớ ra. Cô ta tiện mồm gọi đến một nhà hàng nào đó đặt bữa tối. Theo thói quen thời thượng của vài năm gần đây ở Hà Nội, thường đó là nhà hàng chả cá, đoạn gần cuối phố Đường Thành. Vì thế, những trung niên có happy birthday ngửi mùi là biết ngay, cả người ngầy ngậy giả dối nồng nàn toàn mùi hành và thì là. Bữa ăn mừng ngày sinh luôn đầm ấm vui vì khá đủ người thân, và nó sẽ càng vui hơn khi bớt đi bố mẹ vợ.

Còn sinh nhật bất hạnh hay rơi vào mấy tay trung niên hôn nhân đang tuyệt lộ. Tuy chưa thăng đường bởi vẫn lằng nhằng chuyện con cái chuyện tài sản, nhưng cô vợ đã thấp thoáng trắng trợn. Buổi chiều hôm sinh nhật, trung niên nhận được điện hoa rõ to của vợ yêu đang đi công tác từ địa chỉ khách sạn mà cô ta đang ở với người tình. “Chúc anh thêm một tuổi thêm nhiều hạnh phúc. Mấy bố con ăn tối vui vẻ nha. I love you”. Trung niên rủ hai đứa con ra quán nhậu quen, gọi cả chai Whisky độc ẩm…

Đời người loanh quanh có sinh có tử, khi mình tự tưởng nhớ mình thì đấy là ngày sinh. Còn khi được người khác tưởng nhớ, thì đó chỉ là ngày giỗ.

Đàn ông đã trung niên mà vẫn cố ngồi đếm tuổi, hôn nhân thường tan vỡ đúng vào hôm sinh nhật.

TTVH & ĐÀN ÔNG 8/2013

Related Posts