Biết đến Lệ Giang như là Venice của Phương Đông, và lớn lên qua những câu chuyện kiếm hiệp của Kim Dung, chúng tôi ấp ủ giấc mơ một ngày đặt chân đến xứ sở này. Sau bao ngày sắp xếp, đọc tài liệu về các chuyến đi phượt, ba cô gái từ Sài Thành, vượt qua biên giới để đến với thế giới của những con đường lát đá, những mái nhà cong và những điệu múa ngọt ngào của các cô gái Nạp Tây.

1

Bắt chuyến tàu đêm từ Hà Nội đi Lào Cai, bọn tôi đến cửa khẩu từ tờ mờ sáng và phải chờ một lúc sau cửa khẩu mới mở cửa. Với visa du lịch, ba đứa nhanh chóng làm thủ tục sang cửa khẩu Lào Cai và nhập cảnh Trung Quốc qua cửa khẩu Hà Khẩu. Thế là hành trình vào đất Trung Hoa của chúng tôi bắt đầu, với đôi chữ tiếng Hoa bập bẹ, và với sự giúp đỡ của những tiểu thương người Việt nơi cửa khẩu, chúng tôi bắt taxi ra bến xe buýt Hà Khẩu để đi Côn Minh.

Chặng đường tám tiếng đi đến Côn Minh không quá khó khăn khi trong lòng tôi đang rất hào hứng về những ngày sắp tới. Đến Côn Minh độ năm giờ chiều, tôi mới bắt đầu thấy được sự khó khăn do bất đồng ngôn ngữ. Cả bến xe to lớn ở Côn Minh không một người nói tiếng Anh. Sau một hồi cũng leo lên được taxi, mà thật ra là một chiếc xe van chở nhiều người, để đưa cả bọn về khách sạn.

2

Kiến trúc nhà cổ của người Hoa như trong phim kiếm hiệp

Vào đến nội thành Côn Minh, tôi choáng ngợp trước sự phát triển nhanh chóng của thành phố này: đường phố rộng lớn với những trục đường trung tâm có sáu đến tám làn đường, rất nhiều chuyến xe buýt và các tòa nhà cao tầng. Khu trung tâm thương mại chính của Côn Minh với những cửa hàng tập trung hầu hết các thương hiệu quốc tế lớn nhỏ. Cô bạn tôi, một người nước ngoài đã sống và làm việc ở Côn Minh hơn 2 năm cho hay, ngay chính cô khi sống ở đây cũng thấy được sự phát triển chóng mặt của thành phố. Và cô còn cho biết rằng đây là một nỗ lực của chính phủ đối với các thành phố lớn – các bộ mặt của đất nước – để thể hiện sự giàu lên và văn minh của Trung Quốc khi sánh vai với các cường quốc khác. Tuy nhiên, đằng sau sự hào nhoáng của những con đường lớn, những khu thương mại sầm uất, Trung Quốc vẫn chưa thể gọi là nơi hấp dẫn khách du lịch và văn minh lịch sự, khi mà khâu vệ sinh thuộc dạng rất yếu kém so với Việt Nam. Nhà vệ sinh công cộng ở đây dơ không thể tả được, và ý thức người dân rất kém khi mà việc khạc nhổ ở bất cứ nơi đâu, từ đường phố, đến xe buýt, diễn ra thường xuyên. Đây có lẽ là điểm trừ lớn nhất của suốt chuyến đi, khi mà cô bạn đi cùng tôi đã không thể chịu nổi và thốt lên rằng: “Việt Nam văn minh hơn nhiều trong việc ý thức con người!”. Và ngoài ra, trở ngại trong giao tiếp và ngôn ngữ với dân địa phương dù ở những thành phố lớn tạo ra một rào cản khi du khách quốc tế đến với các địa danh nội địa Trung Quốc.

 

3

LỆ GIANG – VENICE CỦA PHƯƠNG ĐÔNG

Cả tháng nghe đi nghe lại bài hát Vân Nam – Ấn Tượng Lệ Giang làm cảm hứng cho chuyến đi, tôi mường tượng đến Đại Nghiên cổ trấn, phim trường dàn dựng các bộ phim kiếm hiệp, và những con kênh xinh xinh với hàng trăm chiếc cầu bằng gỗ và đá và hình ảnh các cô gái Nạp Tây, Tạng, Bạch. Lệ Giang được ví như là Venice bởi hệ thống kênh rạch bao phủ khắp nội thành cổ trấn. Những con kênh nhỏ ở đây rất sạch sẽ, nước trong veo có thể thấy những hàng rong dài dưới đáy. Độ sâu chỉ chừng hơn một mét và chiều ngang cũng chỉ chừng hai đến năm mét.

Quả nhiên không ngoài dự kiến từ ban đầu, vì là tuần lễ du lịch, khách nội địa tràn ngập Lệ Giang. Hostel chúng tôi chọn nằm ở rìa phố cổ Lệ Giang nên khá yên tĩnh. Băng qua các con phố nhỏ xinh xinh với các căn nhà theo lối kiến trúc xưa của người Hoa, với mái ngói cong cong, tường đá hoặc gạch thô, cỏ may mọc trên mái nhà, gần giống với phố cổ Hội An ở mình. Tôi đặc biệt ấn tượng với những con đường lát đá vuông ở thành phố cổ và những rãnh nước dọc theo các con đường. Nếu như thành cổ Rome được lát đá thành hình tròn thì đường cổ Lệ Giang được lát bằng phiến đá to hơn, hình chữ nhật. Vào sâu hơn trong thành cổ, cả bọn choáng ngợp với vô số các cửa hàng bán đồ lưu niệm. Những món đồ da, thổ cẩm, đồng đúc, bạc được bày bán khá nhiều, các cửa hiệu tương tự nhau, san sát. Đan xen với các cửa hàng là các nhà hàng quán cơm dậy mùi chiên rán. Thức ăn của người Hoa với đặc trưng là các món chiên được bày khá đẹp mắt ở lối ra vào của các nhà hàng, và gần như bếp đặt ở ngay cửa để thực khách có thể xem và chọn món ăn trước khi kịp ngồi vào bàn.

Ngày hôm sau chúng tôi dậy sớm để đi núi Ngọc Long Tuyết Sơn, ngọn núi nổi tiếng qua các bộ truyện của Kim Dung. Thật không may, rất nhiều người cũng cùng ý tưởng tham quan như chúng tôi trong dịp lễ này, khiến cho đường lên núi bị kẹt xe cả hơn hai tiếng. Đến được chân núi, ba đứa mất khá nhiều thời gian xếp hàng mua vé để nhận ra rằng phải chờ thêm vài tiếng nữa mới có thể lên đỉnh núi bằng cáp treo. Thế  là cả bọn quyết định đi về lại Lệ Giang và ghé qua ngôi làng cổ Túc Hà ở gần đấy.

Sau khi ở Lệ Giang hai ngày, chúng tôi lên đường đi Shangri-la, trên đường ghé ngang Khe Hổ Nhảy, một trong những khe sâu nhất thế giới, một địa danh khá nổi tiếng cho những người thích đi treking. Cảnh sắc hai bên đường tương tự như miền núi ở Việt Nam với các cung đường quanh co các con đèo lớn nhỏ…

 

4

Kênh và hoa trang trí mừng lễ Quốc khánh Trung Quốc

SHANGRI-LA – KHU VƯỜN ĐỊA ĐÀNG

 Cái tên Shangri-la gắn liền với một địa danh thần bí, được nhắc đến trong cuốn tiểu thuyết “Lost Horizon” (Chân trời bị đánh mất) – xuất bản năm 1933 của tác giả James Hilton. Câu chuyện kể về một địa danh mà do tình cờ rớt máy bay đến Ấn Độ khi bay qua dãy Himalaya, một nhóm 4 người đã tìm ra vùng đất Shangri-la. Nơi đây được tả như một Khu vườn địa đàng, toạ lạc ở một khu núi non hiểm trở, cách xa thế giới bên ngoài. Ở vùng đất thần tiên này, nơi con người sống trẻ rất lâu, với nhiều vết tích văn hóa Tây Tạng cổ đại. Sự nổi tiếng của cuốn tiểu thuyết và hai bộ phim dựng lại từ tiểu thuyết này khiến cho nhiều vùng đất ở khu vực Himalaya và Tibet tự xưng mình chính là địa điểm nhắc đến trong truyện, để lôi cuốn khách du lịch. Có nhiều địa danh được các nhà thám hiểm cho là gần giống như Shangri-la trong tiểu thuyết gồm khu núi Côn Luân, Thung lũng Hunza ở miền bắc Pakistan. Đến năm 2001, huyện Zhongdian, một huyện Đông Bắc sát với Tây Tạng của Vân Nam chính thức đổi tên thành Shangri-la.

Chúng tôi đến Shangri-la khi trời đã xẩm tối, và thích thú ngắm nhìn những tòa nhà xây dựng theo một phong cách hoàn toàn khác với những ngôi nhà tôi đã thấy. Những cánh đồng hai bên đường đi dẫn vào thị trấn lất phất những ngôi nhà với tường nghiêng 10 độ hướng vào trong, nền đất cao hơn rất nhiều từ mặt đất, là một phương pháp phòng ngừa động đất. Nhà có nhiều cửa sổ với lối trang trí bắt mắt, làm nhiệm vụ lấy ánh sáng nơi núi non này, và trần nhà bằng phẳng để giữ nhiệt.  

Làng cổ Shangri-la cũng mang dấu ấn tương tự như Lệ Giang, với đường lát đá chữ nhật và những ngóc ngách nhỏ. Đâu đó lại có đền thờ hình tháp của người Tây Tạng, phía dưới có các trục pháp luân. Nếu xoay pháp luân này, bạn sẽ được may mắn và ước nguyện của mình thành sự thật. Chúng tôi chọn ăn tối tại một nhà hàng ở ngay quảng trường, mang đậm phong cách Tây Tạng, với các món ăn làm từ thịt bò yak, cách bày trí ấm cúng với lò nấu đặt ngay giữa phòng, vừa làm lò sưởi, vừa để đun nước sôi, bàn ghế bao phủ bằng khăn thêu hình truyền thống của người Tạng. Chắc do món ăn quá nhiều dầu, nên việc uống trà nóng kèm món ăn khiến cho bữa ăn ngon hơn rất nhiều.

Shangri-la êm ả hơn Lệ Giang rất nhiều, khi phố xá chỉ lưa thưa vài quán hàng, và người bán buôn cũng không quá niềm nở mồi chài như Lệ Giang. Người dân ở đây vẫn còn thói quen đội khoanh đỏ trên đầu. Các cô gái người Tạng cao to, mặt mũi xinh xắn, và mang nét mặt tây tây với mũi cao hơn các cô gái người Hoa thường thấy.

Shangri-la còn nổi tiếng bởi tu viện Songzanlin, một ấn bản thu nhỏ của tu viện nổi tiếng Potala ở Lhasa, Tibet.

5

Một góc của tu viện Songzalin
6

Toàn cảnh tu viện Songzalin

Songzanlin có kiểu kiến trúc nổi bật của tu viện Tây Tạng, với chân tường cao, nghiêng vào trong 10 độ, mái ngói cong nhiều lớp, phủ màu vàng óng ả. Hôm chúng tôi đến trời mưa râm ran nên thiếu chút nắng vàng. Ánh nắng ửng vàng sẽ làm mái tu viện rực rỡ hơn. Tu viện xoay mặt chính về phía một cái đầm lớn, nổi bật là nhà thờ của người Tây Tạng. Bên trong điện thờ chính của tu viện thờ cúng khá nhiều vị tu sĩ và phật của người Tây Tạng. Cũng giống như nhiều nơi khác mang ảnh hưởng văn hóa Tây Tạng, cả tu viện được trang trí với màu sắc chủ đạo gồm các màu cơ bản như xanh, xanh lục đỏ vàng, từ các bức tranh tường đến hoa văn trên cột trần nhà, đến các sợi vải che phủ bên trong.

Buổi chiều, chúng tôi về lại thành cổ Shangri-la, dạo chơi thêm một lúc rồi lên xe về Côn Minh. Ở Vân Nam, có lẽ Shangri-la là nơi tôi thích nhất, bởi sự êm đềm và nhẹ nhàng của nó.

 

7

Một thầy tu Tây Tạng trên con đường cổ ở Shangrila
8

Thiếu nữ người Tây Tạng đội chiếc mũ truyền thống

 

– Đến Lệ Giang bạn phải trả một khoản tiền gọi là Phí Bảo Tồn. Người bán sẽ cho bạn 1 phiếu chứng nhận. Để tham quan một số địa điểm như Ngọc Long Tuyết Sơn, bạn phải có phiếu chứng nhận này trước khi mua vé vào khu.

– Các khu du lịch có rất nhiều loại phí, và phí khá cao, bạn phải hỏi cặn kẽ trước khi mua. Một số lệ phí có giảm giá cho sinh viên dưới 24 tuổi, nếu bạn là đối tượng này, nên bỏ theo thẻ sinh viên quốc tế để được giảm giá.

– Vé tàu và vé xe nên tự mua ngay ga tàu hoặc bến xe, khá dễ mua, không nên mua qua trung gian.

– Nhiều bến tàu, xe có nhiều bậc tam cấp và không có thang máy, nên mang đồ đạc vừa đủ để đỡ mang vác nặng.

– Nên mang một chút đồ ăn khô để ăn trên các chuyến xe dài.

Related Posts

Anal