Huy Tuấn vẫn gắn bó chặt chẽ với ban nhạc “Anh em”, nhưng từ khi Nam tiến và tham gia nhiều hơn vào các show truyền hình thực tế với tư cách Giám đốc âm nhạc, anh dường như tham gia sâu hơn vào showbiz phía Nam theo một hướng đi vừa tích cực vừa linh hoạt. Người ta thấy anh đứng sau thành công của nhiều hiện tượng âm nhạc như Văn Mai Hương hay gần đây là một loạt hiện tượng ca sĩ trẻ như Sơn Tùng, Cát Tường, Đông Hùng… Một mô hình “Team up” rất lý tưởng vốn rất thịnh hành ở làng âm nhạc thế giới.

Copy of _MG_0988

Tất nhiên, khác với Mỹ Linh, Nguyên Thảo – những người bạn đồng chí hướng và cùng thời, vai trò của Huy Tuấn đằng sau các ca sĩ trẻ nói trên là người định hướng chuyên môn, thầy và trò (trong giao tiếp hàng ngày họ là chú – cháu). Trả lời câu hỏi của TTVH & Đàn Ông “Ai tìm đến ai trong các mối quan hệ này?” – Huy Tuấn trả lời: “Vì ta cần nhau là chuẩn nhất. Tôi cần tuổi trẻ của họ, còn họ cần kinh nghiệm của tôi”.

HUY TUẤN – “TÔI CẦN TUỔI TRẺ CỦA HỌ”

Gặp Huy Tuấn ở thời điểm mà mọi thứ xung quanh anh đều rất trẻ: cậu con trai bé bỏng tên Cà, và những cộng sự gọi anh bằng “chú” trông như đám chim non lúc nào cũng ríu rít bên tai anh. Anh bảo rằng, đó là nguồn cảm hứng để anh yêu đời và tái tạo năng lượng làm việc mỗi khi anh chợt thấy mình già cỗi đi…  

TẠM GÁC LẠI NHỮNG RIÊNG TƯ

So với năm ngoài, có vẻ như năm nay anh quá sức bận rộn với truyền hình thực tế, bận rộn đến mức lơ là công việc sáng tác luôn rồi…

Đúng là khoảng một năm trở lại đây, tôi hầu như không có thời gian dành cho dự án riêng của mình. Album gần đây nhất mà tôi làm là “18+” của Văn Mai Hương. Chương trình này nối tiếp chương trình kia, những thứ mình không chủ động được. Hy vọng một, hai tháng nữa kết thúc các chương trình, tôi sẽ lại tập trung vào công việc chuyên môn của mình là sáng tác và làm sản xuất album nhạc cho các ca sĩ trẻ.

Làm nhiều thế lấy thời gian đâu tiêu tiền hở anh?

Việc này tôi dành cho vợ phụ trách.

Vợ anh có than phiền khi thấy anh bận rộn quá không?

Làm gì có chuyện không than, không than bằng cách chính thống thì than bằng cách khác. Lúc nào bảo anh bận rồi thì thấy mặt buồn rượi, kiểu đấy. Bận rộn công việc quá cũng có sự trả giá, tuy nói là vợ tôi ở nhà chăm sóc con cái, nhưng mình vẫn tiếc vì có quá ít thời gian dành cho gia đình, nhất là con trẻ, chúng lớn nhanh lắm. Bây giờ mà tôi đi đâu về muộn là thấy tiếc ngay, xem như đã bỏ lỡ một ngày quan sát con mình lớn lên. Tôi thuộc dạng nghiện con, đàn bà chắc cũng không nghiện con bằng tôi.

_MG_0884

Nhìn anh chăm lo cho Vietnam Idol từng bước từng bước có khác gì việc chăm ẵm một đứa con đâu…

Thực ra, đối với tôi giám đốc âm nhạc là người chịu trách nhiệm cho những thất bại chứ không phải là người hưởng sướng sau những thành công, quan trọng là mình có đủ bản lĩnh đứng ra để làm công việc đó hay không.

Trong cuộc sống bình thường, anh có thuộc tuýp đàn ông trách nhiệm?

Tôi nghĩ là có.

Đây là điểm hấp dẫn nhất ở anh phải không?

Là mọi người nói vậy đấy nhé.

Theo anh, cái thực tế nhất hậu truyền hình thực tế mà anh làm được cho thị trường âm nhạc là gì?

Thật khó nói rành rọt nó là cái gì. Với vai trò giám đốc âm nhạc, tôi coi truyền hình thực tế như một diễn đàn của mình, nơi mình có thể mang tới xu hướng âm nhạc, những thứ mà mình cho rằng thị trường âm nhạc cần có và đi theo. Nó chính là động lực để tôi quyết định đảm nhận công việc này. Tôi không muốn nói tới mức độ thành công vì cái chuẩn thành công của mỗi người khác nhau.

Việc cập nhật xu hướng có khiến anh chịu nhiều áp lực không, như việc đưa Mỹ Linh, Hồng Nhung đứng cùng sân khấu với Kimmese hay Noo Phước Thịnh?

Một thị trường âm nhạc nên có nhiều xu hướng âm nhạc để nó trở nên phong phú. Tôi đang đứng ở nơi mà nếu không khôn khéo, tôi sẽ gặp phải áp lực sa đà vào cái cần của thị trường. Cách tốt nhất là làm thế nào để mình vừa nghe ngóng được thị trường và vừa chọn lọc được những thứ mình mong muốn.

Được mệnh danh là nhạc sĩ dòng nhạc cao cấp thôi không sướng sao ạ?

Câu chuyện của tôi từ ngày xưa nó đã không nằm ở việc tôi muốn làm nhạc cao cấp hay nhạc thị trường. Con người mình như thế, tâm tư mình như thế, style âm nhạc vốn dĩ nó đã chọn mình rồi, mình chỉ việc đi theo và làm đến cùng thôi.
Sau khi về nước một thời gian, tôi mới nhận ra chúng ta còn thiếu quá nhiều điều cơ bản để thành một thị trường vững vàng lớn mạnh. Không nói xa xôi Mỹ hay Nhật, tại Hàn Quốc, người ta có cả năm mươi năm chuẩn bị cho bản sắc thị trường âm nhạc của họ. Phải đầu tư cho biết bao lớp người, đến bây giờ họ mới bắt đầu hái quả. Tôi hiểu rằng, vấn đề không phải là sang hay sến nữa mà rất nhỏ bé thôi, ngay từ những bước ban đầu, chúng ta cần định hướng cho thị trường một hướng đi đúng đắn.

Nhưng anh ơi, có một thực tế rõ ràng là, so với những giá trị cũ đã được xác lập, những thứ mới mẻ thực sự hay ho của chúng tacòn quá mỏng manh và ít ỏi… Đến bao lâu bản sắc thị trường âm nhạc của mình mới được định hình đây?

Mười năm trước khi làm album đầu tiên của mình tại Việt Nam, chúng tôi gặp phải cú sốc là không được thị trường đón nhận, vì lúc đó chả ai quan tâm RnB. Khi ấy mình tôi nghĩ đơn giản là mình đem kiến thức học được và tính cách con người mình ra thôi chứ không nghĩ được chuyện cái gì cũng cần thời gian để người khác tiếp nhận, thị trường âm nhạc cũng thế. Trong thời gian này tôi tạm gác lại những riêng tư của mình để quay về những điều cơ bản nhất và làm nhiều việc mang tính xây dựng nhiều hơn. Giám đốc âm nhạc là cơ hội cho tôi từng bước đặt những viên gạch chắc chắn đầu tiên, bởi thẩm mỹ âm nhạc là chuyện mênh mông lắm, không chỉ ngày một ngày hai là nói hết được.

ĐƯỢC NHƯ HÀN QUỐC THÌ ĐÃ TỐT 

Dạo này anh chán Diva rồi à? Toàn thấy anh chơi với người trẻ.

Không, chả chán. Diva vẫn là người cầm cờ tiên phong, những người có khả năng thay đổi cuộc chơi. Họ có sức thuyết phục lớn hơn cả. Câu chuyện Diva là câu chuyện khác, họ không thể chạy theo những thứ thời thượng được. Còn người trẻ, đơn giản là họ có lượng khán giả trẻ, mà chính khán giả trẻ là những người cần có nền tảng thẩm mỹ âm nhạc thật tốt, nôm na là nghe có ý thức đấy.

_MG_0978

Thật lòng nhé, anh và những ca sĩ trẻ, ai tìm đến ai?

Vì ta cần nhau là chuẩn nhất. Tôi cần tuổi trẻ của họ, còn họ cần kinh nghiệm của tôi.

Ngoài tuổi trẻ, ở họ có thêm thứ gì mà anh không có, để sự hợp tác công bằng hơn?

Họ có khán giả mà công việc của tôi cần thêm nhiều diễn đàn khác. Tôi không mong lứa khán giả trẻ của họ thành khán giả của mình, tôi chỉ muốn lứa khán giả trẻ đó được chăm sóc kỹ càng. Ví dụ Sơn Tùng M – TP, cậu ấy là lượng fan cực kỳ đông. Ít có ca sĩ nào nào sở hữu bài hát cả trăm triệu lượt nghe như Sơn Tùng. Một người như vậy thì nhân cách và hướng đi của họ phải được chăm chút tử tế. Thử nghĩ xem, nếu cậu ấy đi sai thì cậu ấy sẽ gây ảnh hưởng tồi tệ thế nào.

Anh nhìn thấy gì ở lớp khán giả trẻ thời nay?

Lớp trẻ bây giờ có thuận lợi là chỉ thông qua thế giới phẳng, họ tiếp cận được mọi thứ. Hồi xưa chúng ta quá thiếu thốn, nhưng bây giờ lại quá thừa thãi, cái gì cũng có mặt trái.

Thế, sao ở thị trường mình cái gì cũng quá vậy nhỉ?

Vì chúng ta vốn không có nền tảng, nên chúng ta không đủ sức đề kháng để chọn lọc thứ gì ở lại với mình.

Mà Huy Tuấn cũng quá đấy, đã làm việc với người trẻ thì cứ phải gọi là trẻ quá thôi, như Sơn Tùng M – TP chẳng hạn, không những trẻ mà lại còn tân thời…

Biết đâu người trẻ vừa vừa họ thấy tôi không đủ trẻ để làm việc chung. Sơn Tùng M – TP là một khái niệm rất khác. Cậu ấy khá tài năng và có một giọng điệu rất đặc biệt.

Có vẻ như anh đang lấy thị trường Hàn Quốc làm mục tiêu hướng tới?

Được như Hàn Quốc thì đã tốt. Thị trường Hàn Quốc có tất cả các loại nhạc, cái chúng ta biết chỉ là trào lưu thời thượng thôi, còn đầy những thứ mình không được tiếp xúc thì hầu như nó đều có nền tảng vững chắc. Phải là một thị trường thế nào mới lòi ra một ông không học hành ở đâu mà hát opera rất khủng hay một cậu thần tượng âm nhạc mười mấy tuổi chứ.

Chơi với trẻ con có vui không ạ?

Vui kiểu bọn trẻ. Đôi khi thấy mình mệt và già, tôi mới giật mình nhận ra sao tuổi trẻ của mình khác nhiều quá.

Anh đã có dự định có hướng đi sắp tới của những ca sĩ trẻ mà anh đang cộng tác chưa?

Phải trả lời bằng tác phẩm chứ hướng đi thì rất khó nói cụ thể. Ví dụ cặp đôi Đông Hùng – Phương Linh được coi là nhân tố mới của thị trường này khi họ ghép vào với nhau, để định hình phong cách họ thì tôi cần có thêm thời gian. Tôi muốn xây dựng họ thành cặp đôi âm nhạc thực sự. Còn với Cát Tường, tôi nghĩ, bản thân Cát Tường để nguyên như vậy đã đủ mạnh là một nhân tố rồi. Cát Tường là một tác giả, và chẳng có gì hơn cho bằng tự thể hiện luôn những bài hát của mình. Tôi nghĩ Cát Tường là một người nghệ sĩ văn minh và khác biệt, chỉ là cần có ai đó tỉnh táo từ bên ngoài nói rõ cho Cát Tường biết con người cô ấy thuộc dòng chảy nào. Khi chúng ta trẻ, chúng ta tìm tòi sáng tác cho nhiều vấn đề khác nhau. Vai trò của một người sản xuất cuối cùng chính là tóm tắt lại câu chuyện. Văn Mai Hương thì đã khẳng định được con đường đi riêng của mình rồi và những gì mà Hương đang làm tôi nghĩ cô ấy hoàn toàn xứng đáng với vị trí của mình đang có.

Làm việc vớingười trẻ có khó khăn cho anh không, vì để người trẻ họ biết lắng nghe thì hình như không phải chuyện dễ?

Chẳng có gì dễ dàng cả. Tôi không dùng quyền của người đi trước đối xử với bọn trẻ được. Tôi muốn tôn trọng cuộc sống riêng tư của họ, chỉ can thiệp về xu hướng âm nhạc và chuyên môn thôi.

Theo anh, điều nguy hiểm nhất mà người làm nghệ thuật trẻ phải đối mặt là gì?

Là ý thức đối với nghề nghiệp. Có thể hơi sớm để đòi hỏi họ phải sâu xa, nhưng quả thật họ thường nghĩ công việc của họ một cách quá đơn giản. Họ ít tính đến một sự nghiệp dài hơi mà thường chỉ nhìn được những câu chuyện đang xảy ra trước mắt hoặc chạy theo xu hướng. Đấy là lý do họ cần gặp những người đã trải qua tuổi trẻ của họ, những nhà sản xuất có kinh nghiệm, những người chỉ rõ cho họ biết họ là ai.

Tuổi trẻ của anh có bị hoang mang như họ không?

Tuổi trẻ của tôi khác tuổi trẻ của họ, nhưng hoang mang thì vẫn có. Câu chuyện của tôi là mang về Việt Nam sự mới mẻ và bị sốc vì không được đón nhận. Còn với các bạn bây giờ là việc bình tĩnh lựa chọn cho mình một đường đi đúng đắn giữa muôn vàn những điều mới mẻ.

Vẫn thấy người trẻ thường sống vội vã, sống như thể bất chấp ngày mai. Làm việc với người trẻ nhiều, anh có mang cái tâm thế này vào âm nhạc của mình không?

Không, như vậy thì quá nhanh để lưu giữ cảm xúc. Cảm xúc đối với tôi càng già càng quý, mà vì quý nên tôi chắt chiu lắm. Có phải lúc nào chúng ta cũng gặp được điều gì đó hay ho đâu!

Đã bao giờ anh bị chới với vì nguồn năng lượng của người trẻ?

Mỗi lần chới với là tôi đặt câu hỏi tại sao ngay. Tôi thấy cuộc sống cuối cùng là để lấy và truyền cảm hứng. Gây cảm hứng cho người khác là điều rất quan trọng. Và nhiều khi tôi suy nghĩ, tại sao mình có thể sống hết ngày này qua ngày khác được? Chính là nhờ cảm hứng mà mình bắt gặp, cuộc sống lẫn âm nhạc. Cảm hứng mở ra cho mình những chân trời mà mình nhất quyết phải đến, hoặc phải gặp được người đó để làm việc cùng. Ví dụ như khi làm việc với Cát Tường, tôi thấy cô ấy có gì đó giống với chúng tôi những ngày đầu vào nghề, ngay cả trong cách viết nhạc. Khi đọc những bài của Cát Tường ở dạng demo, tôi có cảm giác mình gặp lại chút mình của tuổi trẻ, giống như làn gió thổi qua và tôi ngửi thấy được dư vị thời gian mà tôi từng sống ở đấy. Hoặc khi ở trong phòng thu với Văn Mai Hương thì tràn ngập một sự hân hoan trong lòng, cảm giác rất dễ chịu và không gượng ép.

Anh có nhận ra là, đã lâu rồi âm nhạc của Huy Tuấn không gắn bó với một giọng hát nào như thời anh làm việc cùng Mỹ Linh?

Với Mỹ Linh tôi đã có được tất cả những thành tựu quan trọng nhất của mình và chúng tôi vẫn tiếp tục đồng hành với nhau trong nhiều dự án sắp tới nhưng tôi cho rằng âm nhạc của mình là rất mở và việc gắn bó với một giọng ca nào đấy còn tùy thuộc vào thời điểm và những cái duyên trong đời nữa. Câu chuyện tôi theo đuổi bây giờ lớn hơn bài hát rất nhiều. Đó chính hướng đi của một thế hệ ca sĩ trẻ.

Cám ơn anh vì cuộc trò chuyện!

VĂN MAI HƯƠNG – “HÌNH ẢNH CỦA TÔI LÀ BỘ MẶT CỦA HUY TUẤN…”

Đồng hành cùng nhau từ thời Văn Mai Hương còn là một cô bé mười sáu tuổi chân ướt chân ráo từ Vietnam Idol bước ra cho tới giai đoạn mà như chính lời Hương nói: “hồi tôi hát nhạc teen, thực sự có những bài tôi không thích, nhưng bây giờ có muốn hát cũng không hát được nữa, vì đã qua cái tuổi đó rồi”, sau bốn năm, mối quan hệ giữa Văn Mai Hương và nhạc sĩ Huy Tuấn đã trở thành chú cháu một nhà, không đơn giản là nhà sản xuất và ca sĩ nữa. Bốn năm, một chặng đường đủ dài để đưa con người ta đến những số phận khác nhau. Hương nói, cô luôn ý thức được thời kỳ đỉnh cao của ca sĩ chỉ khoảng năm, bảy năm, vì thế việc lựa chọn cho mình một nhà sản xuất phù hợp là điều cực kỳ cần thiết.

_MG_1077

Mười sáu tuổi, rời Vietnam Idol với suy nghĩ người được yêu quý nhất không phải là mình, và cuộc đua danh hiệu quán quân của mọi người dường như vẫn ngấm ngầm diễn ra trong tim khán giả. Uyên Linh chọn lựa Quốc Trung, Văn Mai Hương về đội Huy Tuấn. Đấy là quãng thời gian cực kỳ khó khăn, Hương bảo thế, vì những áp lực để cho ra một cái đĩa vừa nhanh vừa tốt. Idol là bàn đạp và cũng là thách thức của Hương. Nhạc sĩ Huy Tuấn thì không muốn Hương cứ hát đi hát lại những bản trong cuộc thi mà phải hát sản phẩm âm nhạc của riêng mình, và để mọi người thấy rằng, vì là á quân nên Hương phải nỗ lực gấp mấy người ta. Chính lúc đó, nhạc sĩ Huy Tuấn cho thấy đầu óc nhạy bén của một người sản xuất dày dạn kinh nghiệm. Khi phát hành single “Nếu như anh đến”, Hương vẫn nghĩ sản phẩm đầu tay chỉ cần mọi người biết đến, cho lên mạng cũng được. Bài học đầu đời Huy Tuấn chia sẻ cho Văn Mai Hương: “Sản phẩm đầu tiên chú quyết định phải ra đĩa để mọi người cầm trên tay. Sản phẩm đầu tiên là sản phẩm mọi người sẽ nhớ về mình nhiều nhất”. Huy Tuấn can thiệp vô cả khâu chụp hình, chụp sáu, bảy lần anh mới vừa ý, và phải là tấm hình rõ mặt nhất, bởi “bìa album này sẽ theo cháu đi suốt cuộc đời”.

Mười sáu tuổi, Hương còn bị nghe mắng nhiều lắm, cũng do bản tính ương bướng như bao cô gái mới lớn khác. Cách đây hai năm Văn Mai Hương vẫn còn rất ngang. Học hành trường lớp đàng hoàng, nên Hương rất thích một thể loại nhạc mà khi ấy cô gọi là “nhạc bác học”. “Tôi cứ nghĩ mình học trường lớp ra mà không vận dụng vào thì phí phạm thời gian mình đi học”, Hương kể, “nhưng chú Tuấn đã dần làm tôi hiểu ra mọi chuyện. Tôi không thể hát “nhạc bác học”, thứ nhất vì tôi ít tuổi, thứ hai vì tôi hát rất chán, dòng nhạc đấy không hợp với tôi, thứ ba là chưa phải lúc. Chú Tuấn nói nếu tôi muốn làm thì phải năm, mười năm nữa, khi tôi đã có nhiều trải nghiệm hơn, yêu nhiều người rồi, đã biết sướng vui, đau khổ, lúc ấy mới hát được “nhạc bác học”. Giấc mơ hàn lâm mang đầy màu sắc ngây ngô của cô bé Văn Mai Hương hôm nào giờ đã là câu chuyện vui trong cuộc “trà dư tửu hậu” rồi.

_MG_0988

Mười sáu tuổi, nhạc sĩ Huy Tuấn nói với Hương rằng, họ sẽ làm một thứ âm nhạc để cho tất cả trẻ con từ tuổi Hương trở xuống nghe, và bố mẹ của những người trẻ đó cũng có thể nghe được. Một thứ âm nhạc văn minh, sạch sẽ. Và họ đã cùng nhau làm nhạc teen, ở thời điểm người ta vẫn nghĩ nhạc teen là thứ gì đó hơi “xoàng”. Ai cũng sửng sốt thắc mắc, một người từng làm cho Mỹ Linh, Nguyên Thảo… giờ sang làm cho Văn Mai Hương, mà lại làm nhạc teen cơ chứ, rồi liệu Huy Tuấn có làm Văn Mai Hương thành Mỹ Linh không? Bây giờ thì mọi người đã có câu trả lời. Thị trường âm nhạc nước mình luôn thiếu những dòng nhạc phục vụ cho đối tượng khán giả trẻ đúng nghĩa. Nó là một cơ hội để Huy Tuấn từng bước khẳng định được sự linh hoạt của mình. “Hai mươi mấy tuổi không nên tiếp tục hát nhạc teen, vì nó cũng kỳ lạ cũng như một cô mười sau tuổi hát nhạc Dương Thụ vậy. Tôi nghĩ âm nhạc cũng như con người, sẽ phải trưởng thành, và mỗi bước trưởng thành mình sẽ khoác cái áo vừa vặn với mình hơn”, Văn Mai Hương khép lại tuổi mười sáu đã xa của mình như thế.

Văn Mai Hương ở hiện tại đã gặt hái được những thành công có “tiếng” lẫn có “miếng” đáng kể mà sân khấu đem tới cho cô. Bốn năm trôi qua, người ta vẫn tiếp tục thấy Văn Mai Hương đồng hành cùng Huy Tuấn, và có vẻ như cô gái trẻ này ngày càng đặt niềm tin vào sự hợp tác đó. Âm nhạc của cô đã lớn hơn một chút, và khi “chú Tuấn” nói chuyện, “cháu Hương” đã bắt đầu hiểu được nhiều. Văn Mai Hương khá “tinh quái” khi tuyên bố rằng: “Hình ảnh của tôi là bộ mặt của Huy Tuấn, nên chắc chắn tất cả những gì tốt đẹp nhất chú sẽ làm cho tôi”. Đã không ít người hỏi tại sao Văn Mai Hương lại gắn bó với một nhà sản xuất lâu đến thế. Cô chân thành bộc bạch, mỗi năm thay đổi một nhà sản xuất có thể sẽ giúp âm nhạc của cô mang hơi thở mới mẻ, nhưng đấy lại không là điều cô thích, bởi lẽ, đâu phải nhà sản xuất nào cũng hiểu được con người nghệ sĩ trong Hương để biết cô cần gì và muốn gì.

SƠN TÙNG M-TP – CHÀNG TRAI CỦA NGÀY HÔM NAY

Trở thành một hiện tượng với hơn hai mươi triệu lượt xem trên youtube và một trăm năm mươi triệu lượt nghe trên một trang web nổi tiếng, quan trọng nhất là “có nhiều show diễn”, đó là kết quả của sự kết hợp giữa Sơn Tùng M-TP nhà sản xuất âm nhạc Huy Tuấn, đồng thời cũng là kết quả của bước nhảy thức thời từ sân khấu underground sang sân khấu chuyên nghiệp của Tùng. Hoạt động ở thời điểm làn sóng Kpop gần như chiếm lĩnh thị trường khu vực và không giấu giếm hình ảnh “rất Hàn Quốc” mình muốn hướng tới, Sơn Tùng M-TP dường như đang đến gần hơn cái vị trí thần tượng giới trẻ mà chẳng cần bước qua một cuộc thi nào.

_MG_1173

Gặp Sơn Tùng ở Bài hát yêu thích, khi ấy, bài hát “Cơn mưa ngang qua” mà Tùng sáng tác đang làm mưa làm gió trên mạng, Huy Tuấn đã đóng vai trò bước ngoặt trong sự nghiệp âm nhạc của Tùng. Hãy nhìn Sơn Tùng M-TP, một tuổi trẻ hừng hực đang rất tin tưởng vào những điều mình theo đuổi, rồi tự hỏi là, làm thế nào mà chàng trai này lại trở nên ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ của một quy trình làm việc chuyên nghiệp đầy tính khuôn khổ? Mọi thứ không hề dễ dàng để đưa Tùng vào guồng quay. Đầu tiên là bài “Nắng ấm xa dần”, Tùng tự ý đăng tải bài hát lên mạng khi đã ký hợp đồng với Van Production với một ý nghĩ vô cùng đơn giản là fan mình đang chờ đợi. “Đấy là quãng thời gian kinh khủng vô cùng, tôi bị công ty đóng băng hoạt động mấy tháng trời”. Vậy mà vẫn không chừa. Khi trailer “Em của ngày hôm qua” vừa xong, một lần nữa Tùng lại tự ý đăng tải. Kết quả, Sơn Tùng M-TP phải ký một bản cam kết hoành tráng vì cái tính ngẫu hứng của mình.

Tùng tự nhận mình sống khá bản năng và hoang dã nên từ “under” lên “over” cậu đã gặp nhiều khó khăn, “phải nói chuyện với mọi người để tìm hướng đi, và khi ấy mình phải ý thức là sẽ đối mặt với lời nhận xét góp ý”. Không khó khăn làm sao được khi mà từ nhỏ Sơn Tùng đã được bố mẹ chiều chuộng và đề cao quá đà, cho tới lúc bước vào đời, Tùng vẫn mang cái tâm lý đó theo. Bản thân Tùng cũng hiểu, với một người có cái tôi cực kỳ lớn thì việc lắng nghe người khác chắc chắn cần thời gian luyện tập. Nhạc sĩ Huy Tuấn chính là người đầu tiên khiến Tùng giảm cái tôi mình xuống, đơn giản chỉ vì “Tôi đã biết mình có tham vọng khi bước chân vào Sài Gòn, và dĩ nhiên là cũng có những hoang mang nhất định. Chú Huy Tuấn cho tôi một lối đi rõ ràng hơn”. Hoặc có thể bởi vì, song song cái tôi ấy là một cái đầu tỉnh táo đến khó tin ở một chàng trai tuổi đôi mươi đang còn lắm bồng bột này. Ừ thì, phải tỉnh táo thế nào Sơn Tùng M-TP mới biết bỏ qua giá trị ảo trên mạng để tìm đến một môi trường hoàn toàn chuyên nghiệp và bắt đầu làm lại mọi thứ một cách bài bản hơn chứ!

_MG_1003

“Khoảng thời gian tiếp xúc với chú Tuấn chưa quá nhiều nên nếu nói hiểu nhau là nói dối”. Thế nhưng, Tùng vẫn muốn đặt niềm tin ở Huy Tuấn, bên cạnh niềm tin dành cho bản thân mình. Vì đôi lúc, Tùng cảm thấy đơn độc, và cũng vì những thành tựu ê-kíp này từng đạt được có sức thuyết phục hơn tất cả lời nói. “Em của ngày hôm qua” là trái ngọt của niềm tin vô thức đó. Được công nhận kiểu Tùng quả thật là điều bất ngờ đối với thị trường âm nhạc Việt Nam. “Ai được công nhận mà không sướng, mình ở tuổi hai mươi mà được công nhận thì lại càng sướng hơn. Song tôi ý thức được phải có những người như chú Tuấn kéo tôi xuống đúng lúc. Bởi dù rất thỏa mãn với mình, tôi vẫn muốn tiến xa hơn cái mình đang có, và để tiến xa hơn thì tôi cần có một người hỗ trợ”.

Mái tóc xanh dương hợp thời và vẻ mặt điển trai lạnh lùng thôi thì chưa đủ để trở thành thần tượng hoàn hảo, Sơn Tùng M-TP vẫn đang dần chứng tỏ mình là một mô hình ngôi sao giải trí đa năng của tương lai khi sắp tới đây, cậu sẽ tham gia vai chính trong một tác phẩm điện ảnh do Quang Huy đạo diễn, và cũng vào vai một ca sĩ ngôi sao trẻ – một tác phẩm lấy cảm hứng từ câu chuyện có thật, hứa hẹn thu hút giới trẻ như “Thần tượng” vừa rồi. “Tôi đang đi trên một con đường không có vật cản, và tôi biết nó thật nguy hiểm”, Tùng bảo vậy. Nhưng Tùng vẫn muốn sống đúng tuổi của mình, thích gì làm nấy chứ không suy nghĩ quá nhiều. Ở Sơn Tùng M-TP có gì đó vừa dại khờ, vừa hoang mang, vừa kiêu hãnh. Tất cả đặc điểm ấy chen chúc bên trong một chàng trai mới tuổi đôi mươi với nhiều hoài bão và tham vọng riêng của mình. Một cá thể đầy những mâu thuẫn.

Mà mâu thuẫn thì đã sao? Tuổi trẻ vốn dĩ là vậy.

CÁT TƯỜNG – NHƯ NGƯỜI BẠN ĐỒNG HÀNH

Khi Huy Tuấn nói rằng, ở Cát Tường có gì đó giống anh ngày đầu vào nghề, một người mà anh thấy chút tuổi trẻ của mình trong họ thì mối quan hệ của hai con người này đã ngầm được hiểu theo kiểu bạn bè tri âm hơn là cộng sự.

Hai mươi hai tuổi, Cát Tường trông chững chạc hơn hẳn tuổi trẻ của cô. Tường bị một hạn chế là cô không thể gọi tên dòng nhạc mình nghe, vì cô “đâu xuất phát từ trường âm nhạc bài bản nên chỉ biết nghe theo giai điệu mà mình thích chứ không gọi tên được nó”. Nhưng đấy là câu chuyện trước khi cô gặp Huy Tuấn. Bây giờ thì, với sự hướng dẫn tận tình của Huy Tuấn, “À, bài này con viết theo pop ballad, bài kia con viết theo electronic” thì Cát Tường đã hiểu ra nhiều, dù cô vẫn thừa nhận mình là một sản phẩm đang trong quá trình hoàn thiện. Đấy hẳn là bài học về sự chuyên nghiệp đầu tiên cô nhận được.

Chặng đường từ một cuộc thi hát sang Cống Hiến có lẽ là khá chông chênh đối với ca sĩ trẻ hiện nay, nhất là những người phải mặc chung chiếc áo quá cỡ mà người ta đang khoác lên các show truyền hình thực tế. Cát Tường vừa đi qua chặng đường ấy, và danh hiệu Nghệ sĩ mới của năm đánh dấu nỗ lực đã cho Cát Tường biết rằng cô đang được yêu quý thế nào, song đồng thời, cũng chính nó tạo ra cho cô một áp lực vô cùng lớn. “Nhiều người nhìn vào bề nổi tôi đang có và họ ngạc nhiên, tại sao tôi đã được giải thưởng rồi mà không biết cái này cái kia. Trong sáng tạo, tôi chỉ làm theo cảm xúc mách bảo”. Cát Tường kể, hồi đi thi The Voice, mục đích của cô là khám phá bản thân mình, không nghĩ gì nghiêm túc hay xa xôi. The Voice với Cát Tường vẫn là sân chơi ở phạm vi cái tôi, cho tới lúc đạt được giải thưởng, Tường mới nhận ra, “Ồ, mình cũng đi được khá xa và cũng có một chút hay ho”. Một tháng sau, Cát Tường đóng cửa lại và bình tâm suy nghĩ mình muốn gì. “Tôi viết ra hết cái viễn cảnh tương lai mà mình mong muốn ra rồi thử tưởng tượng mình sống trong cảm xúc đấy có thật sự hạnh phúc hay không, nếu có thì mình nhất định sẽ theo đuổi tới cùng. Vậy là tôi phát hiện ra, ồ mình muốn làm kỹ sư, và mình cũng muốn làm nghệ sĩ nữa. Một thứ là ngôn ngữ máy tính, một thứ là ngôn ngữ tâm hồn, và hai cái đó giao nhau ở một điểm chung là sáng tạo. Muốn làm kỹ sư thì phải tốt nghiệp đại học, muốn làm nghệ sĩ thì cần người hướng dẫn mình đi trên con đường mình lựa chọn”. Tường khẳng định cô hiểu rõ cái mình cần không phải định hướng mà là người đồng hành.

_MG_1375

Liệu có nên tin một người hai mươi hai tuổi khi họ nói rằng, họ hiểu rõ mình đang cần gì? Nên, ít nhất là với Cát Tường, một nghệ sĩ trẻ có bản tính điềm đạm chịu ảnh hưởng từ ngành học kỹ thuật y sinh cô đang theo học, một ngành học để đưa ra kết quả cuối cùng. “Trong bất kỳ dự án nào, từ lúc mình nghiên cứu đến lúc mình hoàn thành, bao giờ cũng phải xác lập một con đường đi. Cái tôi học được là phương pháp để đi đến mục đích. Tôi hoàn toàn có thể áp dụng ngành học của mình vào lĩnh vực khác. Tôi thấy rằng, một khi đã xác định muốn đi đường dài thì ngoài kiến thức phải có sự chuyên nghiệp, mà chuyên nghiệp không thể học trong một sớm một chiều. Phải có người dạy mình”. Và Huy Tuấn đã dạy gì cho Cát Tường? Huy Tuấn đã trả lời rằng: “Chú không muốn gò con vào bất cứ cái gì hết”. Anh biết trong Cát Tường đã có sẵn tố chất của một nhà sản xuất rồi, chỉ là Cát Tường trước đấy còn đang loay hoay trong việc tìm người rành về sản xuất, bởi lẽ, cô còn quá mới để nắm vững việc đưa ra một sản phẩm chuyện nghiệp cần những bước gì. Và anh đồng ý đồng hành cùng cô. Bây giờ thì, sản phẩm của sự đồng hành ấy đã thành hình hài và chờ đợi hoàn tất, một thứ âm nhạc vẫn đậm chất Cát Tường với sự hướng dẫn chuyên nghiệp từ Huy Tuấn.

Ai tiếp xúc Cát Tường rồi sẽ thấy, đấy là một cô gái rất mực lễ độ và ngoan ngoãn, nhưng dĩ nhiên Tường không ngoan tới mức thiếu chính kiến. Ở Tường có một thứ tinh thần mạnh mẽ và những tư duy hết sức độc lập. Giả sử ngày hôm đó, câu nói Tường nhận được chẳng phải là “chú không muốn gò con vào bất cứ cái gì hết”? Nhạc sĩ Huy Tuấn ngoài việc chỉ dẫn cô theo hướng chuyên nghiệp, anh còn làm Tường cảm thấy an tâm. Không riêng gì Cát Tường, ngay cả Văn Mai Hương cũng từng chia sẻ, những nghệ sĩ trẻ như họ rất e ngại sự áp đặt của người dày dạn kinh nghiệm đi trước. Mà Tường thì thuộc kiểu người cần có cảm hứng mới làm việc chung được. Cô nói: “Tôi đặt niềm tin vào người đã có thành tựu, nhưng quan trọng nhất với tôi vẫn là cả hai tôn trọng sự khác biệt của nhau”.

Nghe như Cát Tường đã gặp được một người bạn tâm ý trên con đường cô theo đuổi, và dù xuất hiện người đồng hành thì Tường vẫn đang đi con đường của cô chứ không phải rẽ theo một hướng nào khác. Nhạc sĩ Huy Tuấn sẵn sàng làm khán giả cho Cát Tường, một khán giả khó tính và chuyên môn. Bài hát của Tường, có khi, cô chỉnh sửa bản phối đến hàng chục lần, song cuối cùng vẫn quay lại chọn bản đầu tiên mà Huy Tuấn đã hướng dẫn cô làm.

Rất kiên nhẫn, Huy Tuấn đã để mặc Cát Tường tự do khám phá giai điệu của con người cô.

Text: NGUYEN KHAC

Photo: TUAN FR.

Stylist: TRAVIS NGUYEN

Make-up: TUNG CHAU

TTVH & ĐÀN ÔNG 6/2014

Anal